Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2015

[OneShot] Món quà của Mùa Hạ - hạt giống Tulip vàng

Couple: JuriRena

Rating: K

Author: Mình

Note: Đây là fic tiếp diễn của [OneShot Đừng chào tạm biệt], gọi là tiếp diễn cũng được, không cũng được. Vì bạn vẫn có thể hiểu nó dù không đọc fic kia. Trong bài có một câu nói mình đặt dấu * bên cạnh, đó là câu Jurina đã nói sau khi gọi Rena vào cuối fic ĐCTB (Vì fic này kết thúc mở).






Cái nắng len lỏi vào kẽ hở cửa sổ. Như giận dỗi hắt vào mặt. Đánh thức cơn mụ mị bằng cái vẻ đói khát thường trực. Jurina choàng tỉnh. Tollet dẫu chỉ cách giường ngủ 1m về phía bên phải. Nhưng cảm tưởng như khoảng cách dài vô tận. Cái bóng vô hồn biến mất sau cánh cửa. Rồi xuất hiện ở phòng khách trong khi nhấm nháp một ít sandwich thừa của ngày hôm qua. Chúng vẫn chưa kịp hư, may mắn thay. Cái vị ngọt ngang phè trên đầu lưỡi gợi lên cái cảm giác chán ngắt sau những chuỗi ngày dài lang thang nơi này. Người ta vẫn gọi đó là thành phố hoa lệ. Phải rồi, hoa với người ta và lệ với những kẻ cô đơn. Nó ném tọt mẩu sandwich có cái vị tởm như cá muối khô vào sọt rác. Bà Matsui sẽ vứt chúng sau khi trở về từ văn phòng. Hy vọng sẽ kịp trước khi chúng thật sự bốc mùi. Jurina cũng sẽ trở về. Cùng tất cả sự hối tiếc trong bao nhiêu năm qua của mình. Gói gém, và đem chúng quay trở về Nayoga. Con bé đem theo chiếc gối bông đen xì của mình, vali chỉ đựng vài bộ đồ. Có một bộ đầm nó đã tìm thấy trong một gian hàng trong một lần dạo chơi thư giãn sau cả ngày trời vùi đầu vào đống sách. Nhưng cơ hội để mặc nó cho ai đó chiêm ngưỡng lại chẳng hề có. Hành lí cũng chỉ có vỏn vẹn như vậy. Nó để lại một lá thư giải thích về sự đột ngột lần này cho bà Matsui. Và hít thật đầy phổi trước khi rời khỏi căn nhà đầy mùi gỗ xoan đào. Sẽ là một chuyến đi khá dài. Jurina nghĩ. Lại nghĩ mình cần chuẩn bị thêm một cái gì đó để giải trí trên máy bay. Nhưng lại thôi. Không cần thiết nữa. Jurina đâu cần thêm bất cứ một điều gì vui tươi vào lúc này.

Jurina hội ngộ Nayoga vào buổi trưa. Và nôn một chút ở tollet sân bay sau khi vật vã dưới cái mùi điều hòa đắng ngắt. Cái bóng hắt hủi giữa biển người mênh mông, nhưng không ai dành cho nó. Không có ai đến, không ai biết được sự hiện diện của Jurina ở đây, hôm nay bao gồm cả Mariko, ngoại trừ người đó. Jurina đã gửi lời cảnh báo của mình đến cô ấy vào hai ngày trước đây. Và không chắc liệu cô có nhận được email hay không. Chiếc vali trên tay có vẻ đã nặng hơn lúc khởi hành, như thể đã chất chứa thêm một nỗi sợ vô hình. Gã tài xế cho xe đến khi nhận được tín hiệu của Jurina. Chiếc taxi lao vun vút dưới bầu trời trắng khói, những cánh én bay lượn trên không trung mang theo những hoài niệm về người con gái kì lạ. Chiếc xe phanh gấp khi con mèo trắng đột ngột lao sang đường. Có lẽ nó đang gấp gáp tìm kiếm điều gì đó. Một bữa ăn đầy cá đang chờ đợi, hay con chó dữ dằn nhà hàng xóm đang chực sẵn ở ổ chứa những đứa con của nó. Ai biết được, đơn giản là nó đang hồi hộp và gấp gáp. Hệt như Jurina. 

Khi băng qua một đại lộ ven biển, Jurina nhớ về giấc mơ của người đó. Thật thú vị khi ai đó kể cho ta về giấc mơ của họ phải không? Nếu không phải vì chúng qua viễn vông, có lẽ là điều họ lo sợ sẽ trở thành sự thật. 


Chỉ mất vài phút để xe chạy hết con đường nhỏ dẫn lối vào ngôi nhà. Gã tài xế đỗ xe sau một cây sưa đỏ lớn để nó khuất khỏi con đường chính. Jurina bước xuống với vali hành lí trên tay và do dự trước khi ném nó vào lại ghế sau. Đưa cho gã đó một khoản tiền nhỏ, đủ để gã đem nó đến một khách sạn tư nhân, nơi mà nó đã điện thoại đặt phòng từ trước. Chiếc xe lăn bánh. Jurina đút thứ gì đó vào túi áo khoác của mình. Sải bước xuống con dốc. Hít lấy hít để cái mùi quen thuộc không thể gọi tên. Nó rẽ qua một cửa hàng tạp hóa và ghé mắt vào đó. Không còn nữa. Con bé lẩm bẩm. Chiếc loa cũ rích nằm ở phía cuối con dốc đằng trước tiệm tạp hóa đã không còn. Con đường đầy đá lởm chởm ngày đó đã được lát nhựa phẳng lì, trơn tru và hiện đại hơn. Như đang chạy đua với cái thành phố Nayoga ngày càng phồn thị. Jurina lại tặc lưỡi. Mọi thứ đều đã thay đổi. Tuy vậy, bản nhạc Jazz vẫn thường êm ả trôi từ góc phố vẫn còn, trong tâm trí Jurina. Đằng trước, ngôi nhà nhỏ đang rung lên giữa cái chói chang của Ngài mặt trời. Những khung cửa sổ trắng chớp nhoáng dưới cái ánh chiều. Ngôi nhà hai tầng được sơn một màu nâu café trầm lặng, nhạt nhòa như bị bỏ quên ở đây từ rất lâu.

Jurina hướng về phía trước, cố gắng hình dung. Nhưng chưa kịp ngắm kỹ thì không gian đã bị lấp đầy bởi hình ảnh người con gái quen thuộc. Cô ấy thoắt ẩn sau tấm rèm trắng mang họa tiết những cánh hạc đang nhảy múa bên trên những dải lụa mềm. Jurina đưa tay vẫy gọi, nhưng hình dáng đã biến mất. Dẫu sao vẫn thật may mắn thay, chị ấy vẫn còn ở đây. Âm thanh nghe như tiếng vui sướng khẽ vút khỏi môi Jurina. Nó thấp thỏm tiến vào bên trong. Dừng lại trước cánh cổng đã khóa kín. Khu vườn được lấp đầy bởi những bông tu líp vàng đang trổ mình sau cơn mưa hiếm có thoắt hiện. Trước khi Jurina rời đi, khu vườn này chưa hề tồn tại. Cô chưa bao giờ nói với nó rằng cô thích hoa, hay chí ít là muốn dành thời gian để chăm sóc một cái gì đó. Cô nói rằng cô hứng thú với những sinh vật sống hơn, và còn thở. Khẩu vị của cô hẳn đã thay đổi.

Ba mươi phút trôi qua. Vẫn không hề có ai bước ra chào đón. Những tưởng cô đã nhìn thấy nó qua ô cửa sổ, hoặc không. Thực lòng, cô gái ấy luôn mang đến cho con bé những cơn bão hụt hẫng mỗi khi đến gần. Jurina gần như chẳng bao giờ nắm bắt được động thái của cô ấy, tình yêu dành cho cô cũng hệt như bước lên một con tàu không có vô lăng, hoàn toàn mất phương hướng. May mắn thay, Jurina luôn yêu thích sự mạo hiểm.

Một thoáng, khi bắt đầu cảm nhận được đôi chân mình rã rời. Mồ hôi bắt đầu nhỏ giọt trên khuôn mặt đỏ hạch. Cô xuất hiện. Cô mặc bộ đầm ngủ, màu trắng và đơn giản. Nhưng vì đơn giản, nên trông thật hợp với sự tinh tế thường trực. Thú thật, nó rất đẹp và vừa với người cô, chiếc đầm dài hơn đùi chỉ một chút, để chỗ cho những cánh hoa. Một đường diềm xếp nếp mềm mại mỏng tang bao quanh váy và bồng bềnh bay mỗi khi có cơn gió dù là rất nhẹ thổi qua. Dù cảm thấy hơi tội lỗi khi đã nhìn cô với ánh mắt đó, nhưng cô hòan hảo đến mức khó có thể bỏ qua.

Cô nhìn nó bình thản, vẫn là đôi mắt màu nâu và sâu thẳm, những lọn tóc thẳng màu đen sáng với chân tóc nhuộm nâu ôm lấy khuôn mặt hốc hác và vừa chạm tới bờ vai. Không hề có hành lý hay bất cứ thứ gì cồng kềnh. Trông Jurina hoàn toàn thoải mái, giống như vừa ở công viên hơn là trở về từ một chuyến đi xa. Cô nghĩ. Nhưng cũng không ngăn nổi sự bồi hồi đang xâm chiếm lấy phổi.

“Em có thể vào trong chứ?” Jurina hỏi.

"Chị nói không thì Jurina cũng sẽ vào thôi." Rena cười nhẹ, kéo con bé vào bên trong. Jurina bị cuốn theo sự vội vã của cô. Họ băng qua khu vườn và mất hút. Cánh cửa xoay kẽo kẹt quanh bản lề khi Jurina đã thật sự bước vào trong căn nhà nhỏ. Cảm giác khác lạ bỗng chốc xâm chiếm. Ngôi nhà hoàn toàn trống rỗng, ngôi nhà trước đây vẫn đầy ắp người và đồ đạc, tràn ngâp tràn tiếng nhạc và tiếng cười. Căn phòng rộng chiếm hầu hết tầng trệt giờ chỉ còn là một khoảng không mênh mông hiện hữu. Sự trống trải ngâp tràn. Dù đã được nghe chị Mariko kể về chuyện đã xảy ra. Vẫn không tránh khỏi cảm giác đột ngột.  


"Chị có nhận được email? Trong đó có ghi ngày và giờ em có mặt ở đây." Jurina hỏi trong khi tháo giầy, giũ sạch cát bên trong chúng và cẩn thận đặt vào chiếc kệ bên dưới chân mình. Cố để không nhắc đến những điều không vui.

“Chị có, nhưng chị đã quên mất. Từ khi tốt nghiệp khỏi SKE và rút khỏi ngành giải trí, chị đã hoàn toàn đánh mất khả năng ghi nhớ của mình.” 

Nó không nghĩ cô lại có thể quên một việc quan trọng như vậy. Dù trên thực tế, Jurina vẫn chưa lấy gì để chắc chắn về điều đó. 

“Có bao gồm cả em?" 

"Ừa." 


Khuôn mặt Jurina đanh lại.


"Ne ~ Đùa thôi, vì em bỗng dưng liên lạc. Lại còn với cái email lạ hoắc, chị sợ là trò đùa cợt của ai đó!" Rena thõa mãn với lời giải thích của mình. Dù thực ra, email của Jurina đến vào hai ngày trước trong một bữa ăn chiều, Rena đã vô cùng phấn khích. Nhưng khi gặp lại Jurina, cô lại cho thấy một con người khác của mình. Jurina đối với cô giống như một chất xúc tác không mong muốn hơn là tim sen trong một cốc trà đào.


Rena đang cố để mở chiếc tủ gỗ treo trên cao trong bếp vì nó quá cao so với tầm với. Bình thường anh trai cô sẽ làm việc này hoặc Rena sẽ cần đến sự giúp đỡ của chiếc ghế gỗ. Nhưng cô không tìm thấy nó, nên có lẽ sẽ cần nhiều nỗ lực hơn. Điều gì đó bên trong Jurina khẽ rung theo từng động tác của cô. Bây giờ thì con bé đã có thể chắc chắn bộ đồ ngủ trên người cô ấy khá mỏng, một khoảng nhỏ đủ để hé lộ phần da thịt trơn tru còn lại. Jurina có thể nhìn thấy được vết lằn của chiếc quần lót ren, nó không thể dối mình rằng trông cô thực sự hấp dẫn đến như thế nào. Cái hình ảnh Rena nhướn lên với đôi chân trần. Thật giống với ngày xưa, những khi cô xoay mình trên đôi chân đang nhướn vào những lần tập vũ đạo, Rena luôn quyến rũ hơn bất kỳ một vũ công chuyên nghiệp nào Jurina từng biết. Dẫu cho, vũ đạo luôn là điều tự ti nhất của cô. Nhưng ai quan tâm chứ, chả phải cô luôn xinh đẹp sao? Ít nhất là với Jurina. 


Hai chiếc tách sứ trắng sau đó được lấy xuống bởi sự sốt ruột của Jurina. Con bé lách qua cô, phần lưng và ngực họ ma xát với nhau, một điều gì đó thoáng qua như lục phũ ngũ tạng đang nhảy múa trong lồng ngực. Thú thật, Rena luôn thích cái cách mà Jurina chạm vào cô, dù vô tình hay hữu ý.

"Nhìn xem, Jurina đã cao lên rất nhiều." Rena nói, đánh thức điều gì đó bên trong Jurina.

"Em đã tập thói quen chạy bộ vào buổi sáng, mỗi khi không thể ngủ." Nó đáp.

Cô chỉ gật đầu, cố vẽ nụ cười để che dấu điều gì đó. Một điều gì đó, có thể là lý do gì khiến một đứa nhóc luôn vô tư như Jurina thậm chí không thể ngủ chẳng hạn. Nhưng cô lại quên mất, Jurina năm nay đã 23, cụm từ đó có vẻ không còn thích hợp với con bé nữa. Họ men theo hai căn phòng nữa để đến
 phòng khách, nơi có mái hiên nhìn ra khu vườn tulip vàng, hương thơm mang theo những hạt phấn nhỏ đột ngột xộc vào mũi Jurina, khiến con bé hắt xì không ngừng. Nhưng nó từ chối chiếc khăn từ Rena với lý do rằng không muốn sử dụng đồ của người khác. Từ khi nào mà họ trở thành người khác của nhau? Rena tự hỏi. Và cũng chẳng thể tìm được câu trả lời.

"Chị quan tâm mấy bông hoa này từ khi nào vậy?" Jurina hỏi trong khi ngồi xuống tấm nệm. 


Bỗng dưng đôi mắt cô mở to và trừng trừng nhìn Jurina. Nhưng con bé đã quen với những ánh nhìn đe doạ mơ hồ từ khuôn mặt đẹp như tượng này rồi. Kể từ cái nhìn chằm chằm khó hiểu đầu tiên trong buổi training ngày ấy, tình hình vẫn không mấy khả quan hơn. Nói chung, Jurina đã dần học cách cảm thấy an tòan trước những ánh nhìn kì lạ.

"Là một món quà."

"Cả khu vườn này luôn sao!?" Jurina
 trố mắt, đôi môi đỏ mọng hoàn hảo nhếch lên khinh khỉnh.

"Phải." 

"Vậy...mối quan hệ hẳn là không đơn giản ha? Người nào vậy?"

"Một người chị rất yêu." Rena đáp trơn tru. "À, em có thể đem một ít về. Tulip vàng có màu sắc sặc sỡ, trưng ở những nơi sáng sủa như phòng khách đều rất đẹp."

Một chút gì đó nhói lên bên trong Jurina. Cũng phải, nó đã rời khỏi nơi này rất lâu, rất lâu rồi. Một khoảng thời gian đủ để Rena tìm thấy một nửa hoàn hảo cho riêng mình. Dù vậy, con nhóc vẫn cảm thấy thật buồn cười cho chính mình. Bản thân nó lại đang thấy bất ngờ vì một điều mà mình đã lường trước. Cuối cùng, cô ấy đã nói ra. Nhưng vì cái thái độ thản nhiên như không đó, khiến Jurina có một chút không cam tâm. Rena, cô ấy luôn thể hiện mình là một người thông minh, nhưng trong mối quan hệ giữa họ, cô vẫn luôn cố hoặc đang cố tỏ ra ngốc nghếch. Cô thậm chí chẳng thèm đả động đến chúng dù Jurina đã gợi ý hết sức có thể.



[Hạt giống?
Không, cái hộp kia!
Cái hộp?
Phải! Em thích họa tiết bên trên cái hộp gương đó!
Eh?
Thế nào?
Đẹp lắm! Nhưng chị thích những hạt giống bên trong hơn!]

Lần đó, khi đứng bên bục cao nhất trong kì Tổng Tuyển Cử. Jurina đột ngột tuyên bố sẽ rời khỏi nghành giải trí trước sự hối tiếc của fan và đồng nghiệp. 
Cũng như các tiền bối khác, con bé nói rằng đã đạt được ước nguyện của mình. Đã đến lúc, nó cần phải ra đi, và nhường lại vị trí này cho những hậu bối đang tràn đầy sự nhiệt huyết bên dưới kia. Khi nói về những hoài bão và kỉ niệm khó quên trong cuộc đời mình. Jurina đã không khóc, lần đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm trôi qua. Có thể vì nước mắt khô cạn, hoặc đã không cần thiết. Cái ánh nhìn đầy nhiệt huyết như đang cố gắng tìm kiếm một điều gì đó bên dưới khán đài vẫn luôn rực rỡ ấy. Tìm kiếm một điều gì đó xa vời với tầm với của mình.  Jurina rút khỏi sân khấu ngay sau đó và làm tất cả những thủ tục trên giấy tờ trước khi chào tạm biệt với tất cả. Vội vã lên một chuyến bay đến London, nơi bà Matsui đã mua một căn hộ ở đó vào một năm trước. Ngày hôm đó, Jurina rời khỏi Nayoga, đồng hành cũng tất cả sự hối tiếc của mình. Họ nói, Jurina cố chấp. Cố chấp với công việc, cố chấp với gia đình, và cố chấp với trái tim mình. 

"Em đã ở đâu?" Rena cất tiếng. Bình thản đến lạ.

Jurina rót một ít trà vào tách. Chỉ một ít. Con bé luôn không thích vị đắng của trà do chính tay Rena làm. Và thắc mắc rằng liệu cô có quá già cỗi không khi uống một tách trà đào thay vì một ly colktail thơm ngon? Và cay. "London, em đã tìm thấy rất nhiều điều tuyệt vời ở đó. Những điều em đã bỏ lỡ sau những năm tháng vùi đầu vào nghành giải trí. Những tòa nhà cao ngất, lộng lẫy và đầy ánh sáng. Những cô gái với chiếc váy thiếu vải ở casino em thường lui tới. Những căn nhà tràn ngập mùi gỗ. Mùi cỏ khô." Rena có thể nhìn thấy được sự say mê đang dấy lên bên trong Jurina.

"Vậy em hẳn đã rất thõa mãn." Cô nhún vai.

"Nhưng lại chẳng thể tìm thấy chị." Nó nhìn cô. Điều gì đó trong mắt Jurina nói rằng nó đã đánh trúng điểm yếu của cô.

"Một điều đáng tiếc, nhỉ. Chị thích Nayoga hơn." Rena thản nhiên đáp, dù thực ra cô muốn nói rằng "Tại sao lại nói về điều đó vào lúc này?" hay là "Mục đích cho việc trở về lần này đây sao?" Giá như Rena có thể lựa chọn. Cô có thể làm bất cứ điều gì và đi bất cứ đâu cô muốn. 

"Không một chút dao động ha?" 

"Về điều gì?" 
Rena hỏi, không cố để lẩn tránh câu hỏi ngầm trong lời nói vừa rồi.

"Những gì em vừa nói."

"Tại sao?"

Jurina do dự một chút trước khi thật sự đáp. "Vì đó là những điều rất thật." 

Khuôn mặt Rena đông cứng lại trong một giây trước khi cô liếc ra ngoài mái hiên. "Chị nghe về những-điều-rất-thật mỗi ngày."

Jurina im lặng.

Rena nói đúng, dù đã rời khỏi nghành giải trí. Nhưng những gì về cô vẫn tồn tại. Dù muốn hay không, dù ở bất cứ cương vị nào. Rena vẫn luôn nhận được sự ưu ái nhiều nhất. Từng giờ, từng phút. Một lần nữa, Jurina nhớ ra mình không phải là người duy nhất đang đơn phương. 

Rena nhìn đi chỗ khác và Jurina biết rằng cô đang cố để tránh để tránh những cuộc đối thoại kiểu này. Hơi thở Jurina thắt lại trong lồng ngực khi nhìn Rena, cố để nói ra điều gì đó nhưng lại thôi. Jurina nán lại để cùng cô chuẩn bị cho bữa trưa muộn. Không quá lâu để hoàn thành xong phần ăn với ít salad trộn và cà ri gà. Tráng miệng là bánh món bánh Mochi. Vẫn là kiểu để trong tủ lạnh rồi đem ra chế biến lại. Nhưng chúng có vị khang khác, nó giống với cái vị của những ngày còn ở SKE, mềm và ấm. Hay nói đúng hơn, là vị của Rena. Bọn họ nói thật nhiều điều trong bữa ăn. Khi cơn gió thổi vị của tulip vàng phả vào mũi. Jurina không còn cảm thấy khó chịu nữa.


Xế chiều, khi mặt trời đã thấm mệt. Jurina lấy ra từ trong túi áo khoác một cuốn sách, chỉ nhỏ bằng bàn tay người lớn khi xòe ra hết cỡ. Nhưng rất dày. Cuốn sách nhỏ với bìa màu xanh da trời, màu mà Rena yêu thích. Mặt trước không có gì đặc biệt ngoài hình vẽ hai bông hoa xanh đỏ đang lồng vào nhau một cách rất đặc biệt.

"Two Rose?" Cô hỏi.

"Em mua nó trong một tiệm sách cũ ở London." 

Rena nhìn con bé đầy ngờ vực trước khi lướt sơ nội dung cuốn sách. "Nó viết về bài hát của chúng ta hả?" 

Jurina cất tiếng cười lanh lảnh. "Tất nhiên là...không rồi, vì em thích cái bìa bên ngoài thôi."

"Biết ngay mà, sâu sắc như vậy không giống với Jurina mà chị đã từng biết."


Jurina khịt mũi, cười vang trước câu nói đùa "hóm hỉnh" của Rena. Nghe như cô đang cạnh khóe nó là kẻ sáo rỗng. Nhưng không sao, Jurina không phản kháng về điều đó, vì nó đúng là như vậy. Bên cạnh, Jurina đỡ lấy phần góc và nới lỏng phần dây đỏ đánh dấu sách ra ngoài trước khi nhắc nhở cô.


"Chị hứa sẽ đọc nó chứ?"


Cô ngạc nhiên nhìn con bé. Cái vẻ khẩn khoản đó. Ngoại trừ một số trường hợp đặc biệt, Jurina không bao giờ tỏ ra như vậy. 
"Chị hứa." Rena bình thản đáp. "Chị sẽ đọc nó vào buổi tối, trước khi chìm vào giấc ngủ."

Jurina thoáng chột dạ. Rena không nhận thấy. Cô tiến đến và bỏ nó vào chiếc kệ được treo bên cạnh cửa ra vào của phòng khách, giữa những cuốn sách và anime cô yêu thích nhất.


"Em sợ chị sẽ quên mất!" Jurina bắt đầu trở nên sốt ruột hơn cả.


"Chị sẽ không quên, vì đó là của Jurina tặng." Một nụ cười trấn an nở ra trên môi cô.  


Jurina khẽ gật đầu.


Khung ảnh rơi ra khi cô vừa định đi khỏi. Khi cô cẩn thận nhặt lên, nó đã bị nứt một đường dài ở giữa. Cô nhìn đăm đăm vào đó. Là tấm ảnh họ chụp cùng nhau vào một buổi quay hình cho bộ phim ngắn Mouso Deka. Jurina trong bức ảnh chỉ khẽ dựa vào vai Rena. Nụ cười không ngự trị trên môi họ. Nhưng cảm giác họ quyện vào nhau sau cái cử chỉ lạnh lẽo ấy, âm thầm và lặng lẽ. Rena muốn bảo quản chúng bên trong chiếc kệ, giữa những cuốn sách. Nhưng cũng vì vậy, từ lúc nào cô quên mất sự hiện diện của nó. Đó cũng là một món quà nữa của Jurina trước khi rời khỏi Nhật bản.


Rena không nhận ra sự hiện diện của Jurina. Con bé đã ở đằng sau cô từ lúc nào. Vòng tay đột ngột ôm lấy cô từ phía sau. Trong một thoáng, Rena cảm nhận được một nụ cười đang bừng sáng trên môi nó. Dù muốn hay không, cô vẫn không thể vùng khỏi cánh tay đang siết chặt mình. Đây không phải lần đầu tiên. Cô không phản kháng. Cô hiểu Jurina, nó đó sẽ trở nên kích động nếu không nhận được những phản hồi tích cực.


"Nói rằng chị cũng cảm thấy như em đi." Hơi thở tội lỗi của nó nhịp nhàng bên tai. 
Cô cố gắng để không thở dồn dập khi nghe những lời lẽ ấy, cô đã hoàn toàn không chuẩn bị tinh thần để nghe chúng. "Có thể cảm nhận chị ở khoảng cách gần như thế này..." Jurina khiến một bên tai cô dần trở nên ấm nóng và một cơn rùng mình kéo đến.


"Jurina." Cô khẽ gọi tên nó, nhưng con bé không đáp lại. "Dừng lại đi!" 


Jurina đáp lại cô bằng sự cố chấp thường trực. "Một lần cuối cùng...xin chị." 


"Sẽ không thể là lần cuối cùng nếu em cứ tiếp tục xử sự như thế này." Rena nói, dõng dạc nhưng đầy điềm tĩnh. Không thể nói rằng cô chỉ muốn nổ tung vào lúc này. 
Jurina im lặng, vòng tay vẫn siết chặt. Ước gì như cô có thể cứng rắn mà rời khỏi vòng tay ấm áp kia, hay điều gì đó tương tự. Nhưng Rena dường như không ngại sự im lặng. Cô nhận ra không gian xung quanh hai người không hoàn toàn lặng lẽ. Từng cơn gió nhẹ luồn qua những khóm hoa rồi hiu hiu thổi qua những ô cửa, tự chúng đã tạo nên thứ âm thanh diệu kỳ. Nghe như sự vội vã trong lồng ngực. Cô tự hỏi không biết Jurina có lắng nghe được chúng? Cũng như có thể nghe thấy những âm thanh cảm thán kia hay chăng?


Khi cô hướng mình về khu vườn trước mắt. Nơi những cây hoa tulip đang gồng mình trước cơn gió. Một thoáng gì đó bên trong đầu cô nhảy múa. Một hồi lâu sau đó, Rena cất tiếng khi tìm lại được giọng nói của mình.


"Chúng ta đã sai rồi." Cô khẽ thì thầm, chỉ đủ đến tai họ.


"Tại sao? Sai ở đâu?"


"Những điều chúng ta nghĩ, những điều chúng ta làm. Tất cả đều là sai trái..."


"Sai? Tại sao tất cả những điều đó lại sai trái chứ!?"


"Đúng sai, không phải do chúng ta định đoạt." Rena quả quyết. Nhưng cô biết, dù Jurina có sai bao nhiêu lần, cô vẫn sẵn sàng tha thứ. Tiếc thay, cô chẳng thể tha thứ cho chính sự ích kỉ của mình.


Nét mặt Jurina vẫn không thay đổi. 
Nhưng nó quyết định buông lỏng cánh tay đã rã rời. Trả lại sự tự do cho cô ấy. Cũng không hiểu tại sao, Rena lại mỉm cười. Ngày mai có thể sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa, nhưng giá mà cô có thể đón nhận nó như nó đáng được đón nhận. Cô vẫn có thể cảm thấy bàn tay vô tội kia ôm lấy lưng mình, hơi ấm từ má, mùi nước hoa thoang thoảng của Jurina. Thât thân quen, như một người bạn thất lạc từ lâu nay trở về nhà. Con bé dường như đã ngầm hiểu ra câu trả lời. Dù ý nghĩa thật sự ẩn chứa sau lời nói đó có là thế nào, thì kết quả vẫn là không muốn. Kể từ khi Jurina đột ngột rời khỏi Nhật bản, không một lời từ biệt. Rena không còn nhận được tăm tích gì của nó. Dù vậy, Jurina vẫn chưa bao giờ rời khỏi tâm trí cô. 


Đôi mắt màu nâu sắc sảo bắt gặp ánh nhìn đăm đăm của Jurina khi cô quay lưng lại.


"Nếu em muốn một cái ôm, chị sẵn sàng nếu em yêu cầu." Cô
 gợi ý, giọng lặng lẽ, hầu như rụt rè.


"Giá mà mọi thứ đều có thể đơn giản như lời chị nói vậy." Quai hàm Jurina nghiến chặt.


Cổ họng cô như thít lại. "Chị biết em nghĩ gì."


"Không, chị chẳng biết gì cả!" Sự ấm ức trở mình bên trong Jurina. Nó ghét cái bình thản đó. Ghét khuôn mặt đó. Ghét cái cách cô làm như mọi chuyện luôn đơn giản. Tại sao luôn ích kỉ đến nghẹt thở. 


"Được rồi, em đúng! Chị chẳng biết gì cả!" Giọng cô đã khàn đặc, nhưng đủ để đến tai nó. "Lý do tại sao em quyết định rời khỏi SKE khi sự nghiệp đã đạt đến đỉnh cao! Hay thậm chí liên lạc với chị dù chỉ một cuộc gọi!" Cô nói nhẹ nhàng, nhưng nó giống một sự trách móc hơn.

"Có khác gì đâu?" Jurina dừng lại một thoáng, lưỡi vô thức liếm dọc môi dưới khi nó suy nghĩ. "Đâu còn ý nghĩa gì nữa, chị biết lý do mà, phải không?"


Cơn bối rối tràn ngập trong cô. Jurina rõ ràng biết cô không muốn nói về điều này.


"Tại sao chị không tìm em? Dù chỉ với tư cách là một người bạn. Chị có thể hỏi chị Mariko mà? Chị Yuko nữa, chị có số của họ mà, phải không?" Jurina hỏi, khuôn mặt trở nên thật khủng khiếp. 


"Chị có...chị đã tìm..."


"Nói dối!" Jurina thét lên, đôi mắt đỏ
 sáng rực như thể có hàng tá chiếc đèn lồng được thắp lên bên trong.


"Đủ rồi! Cứ coi như em đúng đi, chị chẳng hiểu điều gì ở em cả! Làm sao chị biết điều gì đang nhảy múa trong cái đầu điên rồ của em!?" Cô hét, cắn chặt môi dưới để kìm hãm thứ nước mặn chát đang chảy trong lòng ngực.


"Nhưng bởi vì chị đã không tìm..." Sự tức giận bỗng chốc trở thành một nụ cười muộn.


Họ nhìn nhau. Nhưng chẳng nhận ra, cô gái nhỏ bé luôn thường trực nụ cười kia, mỗi ngày đều sống trong dày vò như thế nào. Chẳng ai có thể thấu, cô gái kiên cường cứng cỏi kia, hàng đêm đều cắn chặt môi khóc đến nấc lên vì nỗi nhớ quay quắt…Cô chờ đợi em, như thói quen, như bản năng. Sự kiên trì, cứng đầu ấy, cuối cùng cô cũng chờ được. Nhưng những điều họ phải để chúng xảy ra sau đó, là điều khiến họ đau đớn nhất. Ánh mắt đó bây giờ thật khác với ngày hôm ấy. Khi mà tất cả mọi người đã có mặt ở cuộc tuyển chọn member ở vòng loại. Họ say sưa, mãi mê đến mức dường như quên lãng đi sự hiện diện của một cô bé. Cô bé với làn da đen nhẻm nhưng trong đôi mắt ánh lên một sự nhiệt huyết kì lạ. Em ấy ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Và đang cầu nguyện...bình thản, thánh thiện giữa đám đông ồn ào. Thu hút tuyệt đối ánh nhìn của cô.


"Em có thể về rồi." Cuối cùng thì Rena cũng cất lên nốt nhạc cuối cùng cho bản nhạc buồn dai dẳng.


Đôi mắt đang đăm đăm nhìn cô bỗng trở nên u tối. Một khoảng thời gian trôi qua, và cuối cùng Jurina cũng gật đầu. "Được rồi." Nó nói, giọng trở nên lạnh lẽo. "Chị đã thắng." Jurina tiến ra cửa. Rena bước theo nó. Cái bóng của Jurina giận dữ quấn lấy chân cô. Nó lặng lẽ suy nghĩ, nhưng dáng đi cũng dần trở nên kiên quyết. Dù vậy, nó vẫn chờ đợi, chờ đợi một cách lạc quan sẽ có một vòng tay ôm nó từ phía sau, và hướng nó đến con đường mà mình cần phải đi vào lúc này.
Một cảm giác tội lỗi dấy lên bên trong Rena, tự hỏi liệu cô đã quá vội vã? Khoảnh khắc khi Jurina quay đầu lại, khi cô nhìn thấy khuôn mặt đó. Cô cố để ngăn đôi tay ôm lấy nó thật chặt. Đôi môi vẫn luôn mềm mại và tràn đầy sức sống ấy, bây giờ lại nhở nên khô nứt và nhợt nhạt. Trong một khoảnh khắc, môi Rena bật ra tiếng nói. 


"Không phải chị không tìm...là chị không thể tìm."


Câu nói mơ hồ, cô không nhìn vào Jurina. Và đó không hẳn là một lời bào chữa trống rỗng. 


"Không có không thể, chỉ là không muốn." Jurina ngắn gọn, nhưng đôi chân đã dừng lại. Nó không chắc mình đã đứng đó bao lâu để chờ đợi một lời đáp nữa từ Rena. Nhưng có lẽ đã khá lâu rồi. Dù sao, nó cũng phải trở về. Jurina không được hoan nghênh ở đây. Nó kiên quyết hướng ra cửa. Chậm chạp khi mang lại đôi giày của mình. Băng qua khu vườn, đảo quanh ánh mắt và hy vọng nó sẽ không quên mất những hình ảnh này. Như cô đã làm.


"Hôm khác em sẽ đến chứ?"


"Sẽ! Nhưng sẽ rất lâu đấy, chị chờ được không?"


"Rất lâu? Là bao lâu?"


"5 năm, hay 10 năm. Một chuyến bay trở về London vào chiều nay, không có vé khứ hồi." Không có nét gì trên khuôn mặt Jurina trông như vẻ nó đang nói đùa cả.


"Trở về?" Rena nghĩ, cô tưởng cụm từ thiêng liêng đó chỉ dành cho Nayoga?
"Đây không phải là một kế hoạch kép phải không?"



"Đã quá trễ để nói thêm về điều này." Không chờ cho sự hối tiếc kịp hình thành bên trong Rena. Jurina quay đầu đi, phá vỡ mối liên kết. Rồi buộc mình bước vội. Ra khỏi nơi này, ra khỏi những hồi ức tươi đẹp. Ra khỏi Rena. Nỗi đau, nỗi giận dữ và hối tiếc trào dâng theo mỗi bước nó đi. Rena không bước theo nó nữa, đôi môi cũng lặng thinh. Một khắc, tấm lưng Jurina gợi cho cô một hồi ức tội lỗi. Trong giấc mơ của mình. Bọn họ đang nghỉ giải lao sau khi thực hiện một cảnh quay cho "Pareo wa Emerald". Khi cô đang tự nhốt mình vào khoảng lặng bên mỏm đá đầy rong và hướng mắt về biển cả. Và thay vì nhìn thấy bãi biển trắng đầy nắng và gió, với làn nước xanh như ngọc sappire. Rena lại nhìn thấy Jurina với tấm lưng dài đang sải bước xuống con dốc đầy cát. Có gì đó khác lạ ở nơi đó, không còn cái mùi mằn mặn của đại dương. Bàn chân nó chầm chậm bước đi trên nền cát lấp lánh như pha lê và tiếp tục hướng xuống. Nước bắt đầu ngập đến hông, rồi vai, rồi cổ . Rena vẫn đứng đấy. Đôi chân không cử động. Không làm gì ngoài việc chứng kiến Jurina bị lấp đầy bởi ngọn sóng cuối cùng.

Như thể chẳng nghe thấy những ý nghĩ thầm lặng của cô, Jurina quay đi không nói một lời. Nó lặng lẽ lách khỏi cánh cửa và biến mất ngay trước mắt cô. Âm thanh sắc bén của cánh cửa sắt rỉ sét như đánh sập vào lồng ngực. Jurina đã hoàn toàn biến mất. Không còn gì nữa. Gió lùa qua mái tóc cô, cuốn tung chúng về phía sau. Và đánh tan cái mùi mặn đắng đang sượt khẽ qua môi. 




*"Chị Rena này! Hãy cùng đi ăn
 Spaghetti nếu chị có thời gian rảnh!"



oOo

Satoshi trở về từ cửa hàng tạp hóa vào rất muộn. Anh muốn mua một ít wasabi và cá cho chủ nhật tới. Đã lâu, anh và em gái không có một buổi họp mặt gia đình thật sự. Từ cửa, Satoshi đã nghe thấy tiếng lách cách trong bếp, có ánh đèn lóe lên từ khe hở khép hờ của cánh cửa gỗ, là Rena. Bình thường vào giờ này cô đã thiếp đi trên giường. Có vẻ như cô đang chùi rửa chén bát sau khi đánh chén một ít mì cay. Cái mùi cay xè đó đánh thức vị giác của anh. Rena chỉ ăn cay vào những lúc thấy thật sự áp lực. Cái vị hắc của ớt đó, là thứ vô thức duy nhất có thể xoa dịu được tâm trạng của cô. "Con bé hẳn đã có một ngày dài." Anh nghĩ. 

"Một ngày mệt mỏi hả?" Tiếng Rena vọng ra từ bên trong.


"Ừm, lão Yamoto không chịu gia hạn hợp đồng nữa." Satoshi ngả lưng vào ghế. "Nếu cần, anh sẽ bán nó đi."


Từ khi hoàn toàn rời bỏ nghành giải trí, Rena chưa thật sự tìm cho mình được một công việc nào tử tế. Sau khi đền bù tất cả những thiệt hại trong việc đơn phương chấm dứt hợp đồng từ các nhà quảng cáo. Những mối quan hệ thân thiết bắt đầu trở mặt với cô. Khoản tiền tiết kiệm từ những năm tháng làm idol, không đủ chi trả cho căn bệnh tim quái ác của mẹ mình. Và lòng tự trọng cao ngất ngăn chặn cô chấp nhận bất cứ một sự trợ giúp nào từ những đồng nghiệp cũ ở SKE. Cùng lúc đó, công ty của anh cô dính vào một vụ bê bối. Cổ phần trong tay anh bị đối thủ thu mua với giá vô cùng thấp. Satoshi đệ đơn từ chức khi ý nghĩa về một môi trường làm việc anh mong muốn đã không còn. Quyết định cho thuê siêu thị tư nhân của mình lại tiếp tục là một bước đi sai lầm nữa. Với cái nơi khỉ ho cò gáy đó, muốn tìm ra một kẻ ngu ngốc chấp nhận thuê chúng, chả khác gì chờ đợi tuyết rơi giữa mùa hạ. Có vẻ như những con lợn cũng đang ngày càng trở nên khôn ngoan. 


Khi những bộn bề vây lấy tâm trí anh. Rena xuất hiện với cốc cafe anh yêu cầu. Cô đưa nó cho anh và ngồi xuống ghế đối diện. Cafe được pha từ nước ấm trong bình. Hẳn vậy. Những hạt cafe liti chưa kịp tan đang xoay vòng đã nói lên điều đó. "Anh." Cô do dự. "Hay là sử dụng tài khoản tiết kiệm của em đi."


Satoshi từ từ nhổm người dậy, nhấp một ít trong ly rồi nhăn mặt vì cái vị đắng chát đó. Những thứ Rena làm ra đều đắng, bao gồm cả trà đào. "Ồ tốt đấy." Anh đáp. "Nhưng hãy sử dụng số tiền cuối cùng đó cho hôn lễ của mình."


"Không cần nữa." Cô đáp. 


Anh không nói gì nữa, chỉ nhìn cô. Rồi lại cúi xuống nhấp một ít cafe như chưa nghe thấy. Anh biết em gái mình nghĩ gì.  Satoshi chợt hỏi, giọng anh nhẹ nhàng và nghiêm túc. "Hôm nay có ai đến à?"


"Sao vậy?"


Anh chau mày. "Đoán thôi."


"Ừm, một người bạn cũ." 
Rena nói, lời nói dối bât ra khỏi đầu lưỡi cô. Cô tự hỏi liệu nó có được thốt ra quá dễ dàng không.


"Chắc không? Mọi thứ đều hiện hết trên khuôn mặt em rồi." Anh cười. Rena không giỏi che đậy cảm xúc. Satoshi luôn chiến thắng trong trò chơi Nhắm mắt và giấu đồ vào những ngày còn nhỏ, chỉ cần nhìn vào khuôn mặt bé bỏng của em gái mình và đi khắp nhà. Chúng sẽ lập tức đanh lại khi "cần". Và kì lạ hơn, những tên nhóc bự to với khuôn mặt bằm dập luôn phải đến xin lỗi Rena sau mỗi lần bắt nạt, dù cô chẳng hé răng nửa lời. 


Cô nhìn xuống nền đất, rồi lại đăm đăm vào tách cafe nhạt thếch trên bàn, đôi mắt đang luân chuyển đã không ngừng vội vã hơn, đôi mắt của người đang bị kết tội. "Em không hiểu ý anh là gì."


Satoshi đẩy tách cafe ra xa, chúng quá đậm đặc cho một ngày mệt mỏi. "Có đấy." Anh ngắn gọn. 


Rena định mở miệng, nhưng rồi lại không nói được gì.


"Mẹ luôn muốn em có được hạnh phúc của mình." 


Gương mặt Rena đanh lại. "Trừ phi chúng không trở thành nỗi ác mộng của bà." Cô cảm thấy thế nào không quan trọng, cô chỉ không thể tổn thương bất cứ một người nào bên cạnh mình nữa. Anh trai cô nói đúng, cô xứng đáng của được hạnh phúc cho riêng mình. Nhưng không phải lúc này. Cô ghét điều đó, cho dù cô biết anh sẽ không đồng tình, và cuối cùng người đó sẽ oán giận cô. Nhưng cô chưa sẵn sàng. Cũng không đủ nhẫn tâm. Cô lại nhắm mắt lại, buộc mình xóa tan giấc mơ về người đó. Không, nó không phải là một giấc mơ, một giấc mơ sẽ có một kết cục đẹp đẽ.


"Em cần ngả lưng một chút." Rena quay đi, không muốn bất cứ một điều gì chui tọt vào não cô nữa. Nó đã quá tải cho một ngày. Cô quay đi. Nhưng trước khi cô rời khỏi đó, Satoshi đã kịp ngăn cô lại. "Một điều cuối cùng nữa." 


"Trên thực tế, bà đáng được hưởng tất cả những điều thuộc về mình. Bao gồm cả Đức tin. Nhưng đừng để chúng vùi dập em."


Rena gật đầu. Không có ý định chống trả thêm nữa. 


Có vẻ, cô đã phá hủy tất cả mọi thứ.


Rena trở về phòng của mình với một tách trà đào và cuốn sách mà Jurina đã tặng trên tay. Cô không quên. Cô không tài nào có thể quên khi chúng cứ quay mòng mòng trong tâm trí cô từ chiều. Hoặc là chúng quá sâu đậm để cô có thể thoải mái vứt phéng qua cửa sổ mà không cần phải nghĩ ngợi. 
Dù lý do cô nói tất cả những lời đó là để nói với Jurina rằng họ không cần phải gặp nhau thêm nữa, nhưng có lẽ cô đã quá vội vàng. Cô vẫn muốn giải thích, muốn khiến Jurina hiểu. Dẫu vậy, cô không muốn mọi thứ kết thúc thế này. Những lời cuối cùng cô hét lên với con bé giờ đang dội lại đầu cô, vang vọng lại một cách rõ ràng khiến cô quay cuồng. Chị muốn em đi đi! Ý chị đúng là thế đấy! Đi đi! Cô không có ý đó, không phải vây. Cô đã tức giân và sợ hãi, còn Jurina thì đứng ở ngay đó. 


Cô thở dài rồi đắp chăn đến ngang hông trước khi nhấp một ngụm đắng chát rồi thõa mãn đặt xuống cạnh bàn. Vị trí chắc chắn trong tầm với, sẵn sàng khi cần thiết. Rena dựa vào cạnh giường, ngả lưng mình vào chiếc gối được xấp đôi lại. Hít thở sâu và cố gắng tìm đến sự thư giãn. Cô mở những trang đầu tiên và nghiền ngẫm nó một cách trân trọng nhất. Đấy không phải là một câu truyện tình yêu như cô đoán. Chỉ là về cuộc phiêu lưu của Peter ở nông trại Táo Đỏ. Chúng diễn ra nhẹ nhàng như lúc ở cạnh Jurina vậy. Khi cô lật đến trang thứ 9, một mảnh giấy rơi ra. Cô lượm nó lên và mỉm cười trước những dòng chữ được viết cẩn trọng bằng bút chì. "Chị đã hứa sẽ không quên." 


Một lời nhắn từ Jurina, đúng như cô dự đoán. Cái vẻ khẩn khoản đó. Nhưng cô nghĩ nó sẽ dài lắm. Sẽ đầy những lời ủy mị dành cho cô. Nhưng không, chỉ có vỏn vẹn một dòng chữ. Nhệch nhoạt như một lời nhắc nhở. "Nhắc nhở?" Rena giật bắn người. Một dòng điện chạy xẹt qua não cô và chúng dừng lại ở kệ sách. Cô bật tung tấm chăn bởi sự vội vã của mình trong khi đôi chân đang tiến về phòng khách. Chết tiệt! Chết tiệt! Mình là đồ khốn! Tâm trí cô hét lên. Nhưng làm thế thì có ích gì? Những ngón tay cô vẫn run từ khi nhìn thấy những dòng chữ như trách móc ấy. Cô lách vội vào cửa, tiến đến kệ sách và lấy nó ra từ trong đống bụi chưa kịp phủi vào lúc chiều. Khung ảnh tội nghiệp, hẳn đã bị lãng quên ở đây từ rất lâu. Một mảnh giấy nữa rơi ra khi cô tách đôi nó. Bên trong không viết gì, chỉ có chiếc sim được gói rất cẩn thận. Rena chần chừ một lúc trong cái sáng loe loắt của ánh trăng lách qua ô cửa sổ trước khi gắn nó vào điện thoại cầm tay. Khởi động và âm thầm chờ đợi. Một tin nhắn đến sau vài giây ngắn ngủi. Không, là hai, rồi ba, bốn...có tất cả 17 tin nhắn đến sau một loạt những hồi chuông như trách móc. 


Tin nhắn của ngày 12/07/2016: "Hey, món quà bất ngờ chứ hả? Hãy liên lạc nếu chị thấy nhớ em."


03/8/2016: "Stage vừa rồi chị Manasa đã làm rơi giầy, mọi người đều bật cười và nhắc đến chị đó!"


07/12/2016: "Đọc được những dòng này, chị nhớ mặc áo ấm."


1/5/2016: "Em sẽ tốt nghiệp vào kì Tổng Tuyển Cử tới, em sẽ tìm thấy chị bên dưới khán đài đông nghịt người, nhớ đến đó!"


20/6/2017: "Hey, làm ơn kiểm tra kệ sách đi, nó bám bụi rồi kìa!"


Rất nhiều và rất nhiều, nhưng Rena đã nghiền ngẫm không xót một tin nhắn nào. Hệt như đang gặm nhắm nỗi nhớ của Jurina trong suốt bao nhiêu năm qua vì sự ích kỉ của mình. Một tin nhắn đến muộn sau vài phút, có lẽ mạng bị kẹt. Cô mở nó ra, một tin nhắn của ngày 27/07/2018 "Ne~ Em sẽ không hối hận đâu! Nên đừng có mà có bỏ cuộc!"



"Em đã bị đánh trượt ở vòng thử giọng...

Không sao, sẽ ổn thôi!
Ngay cả khi chỉ còn một nửa hy vọng sao?
Nghe chị, đừng bỏ cuộc!"

Một hơi thở đọng lại ở cổ họng cô . Người con gái nhấm nút "Gọi lại" giữa những phím sáng rực rỡ trong màn đêm đen đặc. Tiếng tít dài vô vọng bị cắt ngang. Bên kia, không ai nói điều gì. Chỉ nghe thấy tiếng thở nặng nhọc vô hình. Hơi thở vụt ra khỏi kẽ họng, trôi nhẹ ảm đạm hệt như âm thanh của bản nhạc Jazz ngày ấy. Bên ngoài, những bông tulip trổ mình như đang hát vang lần nữa trước cơn mưa hiếm muộn đầu tiên của tháng 7.

"Em có muốn một ít Spaghetti vào ngày mai không?"







Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2015

{Edit-Re-up} [LONGFIC] Hoa Mặt Trời - Chương 1 [Part 2]

Nhưng rồi dòng suy nghĩ mâu thuẫn cũng bị phủi sạch khi Rena trở mình sang hướng khác. Nó tịnh tâm lại rồi ngồi xuống bên cạnh giường. Cẩn thận quan sát người đang nằm trên giường, nhận ra cơn đau đã bắt đầu thấm dần vào cơ thể cô ấy và những hạt mồ hôi li ti xuất hiện trên trán dù điều hòa đang được bật ở mức thấp.

"Tôi đã trả tiền viện phí rồi, cô cứ an tâm ở đây chữa trị cho đến khi hết đau rồi hẵng về. Xe cô sẽ có người mang đến sau.” Nó tiếp tục trước khi móc trong túi ra chiếc CardVisit màu xanh nhạt khá đơn giản và dúi vội nó vào tay Rena. “Đây, Card visit của tôi."


Không khí trong phòng thay đổi đột ngột, con bé trầm lặng đến kỳ lạ để chờ đợi một điều gì đó từ Rena.  


 "Cô sắp phải về à?” Rena quay sang đột ngột hỏi, ánh nhìn đờ đẫn.


"Hmm, chuyện việc làm ấy...nếu như có khó khăn hay cần giúp đỡ thì cứ liên lạc với tôi qua số điện thoại trên này…nếu như cô không ngại." Rồi dừng một lúc để thăm dò phản ứng người trên giường. "Giờ tôi phải đi. Nhân tiện, tôi là Jurina, Matsui Jurina. 16 tuổi. Nhìn cô có vẻ lớn tuổi hơn tôi nên nếu có...gặp lần sau thì cứ xưng hô bằng tên hoặc...chị em gì đó cũng được." Jurina giấu đi vẻ căng thẳng đầu tiên qua nét mặt tươi cười, cảm tưởng họ sẽ gặp lại nhau vào một ngày nào đó không xa. Ngày mai chẳng hạn, có thể hoặc chẳng bao giờ.


Cho dù Jurina đã mở lời, Rena vẫn nghĩ rằng giới thiệu mình với một kẻ xa lạ thật không giống với con người thường ngày của cô. Nhưng dù sao, đó cũng chỉ là suy nghĩ thôi. "Tôi...hmm...chị tên Rena, Matsui Rena." Rena thấy ngại, thứ cảm giác mà từ lâu cô không còn nhận được ở bất cứ ai. Cô dễ dàng cảm nhận được một điều gì đó ở kẻ-xa-lạ đang khiến những cảm xúc của cô trở nên thật mâu thuẫn.


Còn Jurina, nó chẳng mấy quan tâm đến chuyện hai người có cùng họ với nhau. Nó cười thật tươi, nụ cười dài đến tận mang tai vì nhận ra kẻ cứng đầu khi nãy có vẻ đã chịu tử tế hơn với mình. Nó đoán sự khó gần ban nãy bắt nguồn từ vụ tai nạn của hai người họ.


"Vậy...em phải đi rồi."


Dù vẫn ngại một chút khi đột ngột thay cách xưng hô, nhưng con nhóc đó lại chẳng đợi Rena nói thêm điều gì, chẳng đợi cô có cơ hội phản ứng với cái thái độ tử tế đột ngột của nó, chỉ gật đầu chào tạm biệt rồi đi thẳng một mạch ra cửa và mất dạng.


Rena nằm trên giường, mụ mị nhìn theo bóng đứa con gái đã dần khuất, mắt mờ đi vì mệt dù cơn đau giờ đã dễ chịu hơn nhiều. Nghĩ đến người khi nãy, dù xa lạ nhưng lại rất quen thuộc. Ngay cả cái tên, cũng quá đỗi quen thuộc.


"Jurina?"



oOo

"Rena-chan! Một ngày nào đó, mẹ sẽ quay trở lại đón con." Người đàn bà có đôi mắt màu nâu thăm thẳm buồn, vội vã đặt con gái mình xuống đất. Hai bàn tay bà nhẹ nhàng vuốt ve đôi má phúng phính đáng yêu của cô rồi xoáy sâu vào đó, như cầu mong một sự thông cảm.


"Con xin lỗi!" Cô bé 12 tuổi bất lực ôm lấy chặt cổ mẹ mình, tất cả những gì cô bé đã làm đó là luôn luôn ngoan ngoãn và giờ cô sắp bị bỏ rơi, bởi chính mẹ ruột của mình. Mẹ cô yêu cô, nhưng cô yêu bà ấy nhiều hơn. Rằng lí do duy nhất cô có thể nghỉ ra cho việc bà ấy quyết định nói những lời này chỉ có thể là vì cô đã làm gì đó sai trái. Một điều gì đó không còn có thể cứu vãn.


"Nếu mẹ thật sự rời xa Rena. Con có buồn không...có hận mẹ không?"


Rồi đôi mắt nâu chớp nhẹ, những giọt buồn trong đôi mắt luân chuyển rồi chúng bắt đầu rơi, không ngừng. "Nếu như con đã làm gì sai, mẹ nói đi...con có thể sửa mà!?"


Người đàn bà chỉ biết lặng đi, dán ánh nhìn xuống mặt đất lạnh lẽo mặc cho những lời lẽ vừa thốt ra kia đang giày xéo tâm can. Sự dối trá thẩm thấu bên trong con người chẳng cho phép bà ta đủ cam đảm để có thể đối mặt với con gái mình.


"Mẹ rời xa con, không có nghĩa rằng mẹ đã hết yêu con. Rena...Rena của mẹ có hiểu được điều đó không!?" Cô bé đó, chỉ biết nhìn mẹ mình một hồi lâu rồi lắc đầu nguầy nguậy, những giọt nước không ngừng rơi. Chỉ như thế, không cần đợi câu trả lời, không cần thiết sự thấu hiểu, bà đẩy cô bé ra xa. Bóng bà khuất dần, khuất dần rồi biến mất vào làn sương mờ đục. Bỏ mặc cô bé đang khóc lóc đuổi theo trong tuyệt vọng.


"Mẹ...mẹ ơi...con xin lỗi! Con thật sự xin lỗi!!!" Tiếng khóc lóc, kêu gào văng vẳng rồi âm thứ âm thanh cảm thán nó cứ như khàn dần, khàn dần rồi tắt lịm trước khi cái bóng đen khụy xuống vì đau đớn. Nó quá nhỏ bé và mỏng manh để có thể chịu đựng nỗi cô đơn, có lẽ là trong suốt quãng đời còn lại của mình. Rồi bỗng con người đó xuất hiện, trên tay lăm lăm cây gậy bóng chày mà ngày trước gia đình họ vẫn thường dùng đến vào những buổi trại. Khuôn mặt ông ta đỏ lên vì rượu, từng sợi gân trên cổ như nhảy múa vì cơn giận.


Nước mắt chảy dài, ông chỉ thẳng vào mặt con bé rồi gằn từng từ, những từ ngữ đã quá đỗi quen thuộc.


"Này cô ơi, có sao không!?" Cảm giác choáng váng kéo đến khi có ai đó lay mạnh cơ thể. Rena chớp mắt một cách khó khăn, cố gắng để mọi thứ trong tầm mắt bắt đầu tìm về và rõ dần. Y tá đỡ cô ngồi dậy, lấy khăn lau mồ hôi trên trán cô và điềm tĩnh trấn an. "Một cơn ác mộng hả?" 


Rena không nói gì, khẽ gật đầu. 


"Các bệnh nhân xung quanh nghe tiếng cô nói mớ nên đã gọi tôi đến đây. Cô ổn không? Nhìn sắc mặt cô tím tái quá."


Rena lắc đầu cười nhẹ. "Không sao, tôi quen rồi." Rồi kéo nhẹ tay áo y tá. "Không phiền cô rót cho tôi một cốc nước chứ?"


"Hmm phải rồi, một cốc nước mát sẽ khiến cô thấy khá hơn." Ý tá gật đầu và tiến đến chiếc bàn bên cạnh. Nhưng rồi Rena cũng không thể giấu nổi sự tò mò của mình, cô chớp nhẹ trước khi trở nên sốt ruột hơn cả. "Sao cô nghĩ vậy?"


"Nghĩ gì?"


"Ác mộng! Sao cô biết tôi gặp ác mộng?" Rena nuốt khan.


"Các bệnh nhân xung quanh bảo cô nói mớ, cả khuôn mặt hoảng sợ của cô lúc tôi đánh thức cô nữa." Cô ta lướt từng ngón tay thanh mảnh qua những chiếc cốc và dừng lại ở một chiếc màu trắng sứ, và tiếp tục."Bất cứ ai cũng đều mang trong mình một nỗi sợ hình dung cả, tôi không nghĩ cô ngoại lệ."


"Nỗi sợ?"


"Ừ, chúng hình thành từ những biến tướng không đáng có trong quá khứ, hầu hết là như vậy."


"Tôi giống một kẻ có mấy thứ như vậy lắm à?" Rena trở nên mất kiên nhẫn hơn cả.


"Cũng không hẳn, tôi thấy cô giống một kẻ sắp gây ra điều đó hơn." Nữ y tá bật cười. "Vì tôi sắp bị cô dọa chết rồi, coi ánh mắt của cô kìa." Rena giật nảy mình, giá mà ở đây có vật thì phản chiếu để cô có thể nhìn rõ ánh mắt của mình bây giờ trông như thế nào. Có thật sự đáng sợ như cô gái kia vừa mô tả.


Trong một chốc, Rena thôi tò mò về bản thân mình. Âm thanh rệu rạo của chiếc máy lạnh ngay trên đầu trong không gian yên ắng của phòng bệnh khiến đầu óc cô tỉnh táo hơn một chút, so với lúc tỉnh dậy. 


"Vậy còn vết thương, bao lâu thì tôi có thể xuất viện vậy?" Rena sốt ruột hỏi.


"Không cần vội, vết thương của cô không nặng, rất may chỉ là xay xát ngoài da thôi. Nhưng vẫn cần chút thời gian để chúng lên da non và liền lại." Y tá nhún vai. "Ngoại trừ trường hợp cô muốn để lại sẹo và suốt đời không thể mặc váy thì hoàn toàn thể làm thủ tục xuất viện sớm." Rồi ngồi xuống cạnh giường và đưa ly nước màu trắng sứ đã được lau kĩ cho Rena. "Nước nguội rồi, cô uống đi."


"Cảm ơn." Cô gật đầu ngoan ngoãn và hoàn toàn bỏ qua ý định hỏi thêm bất cứ điều gì về chuyện xuất viện.


Khi lén ngước lên để nhìn, cô suýt nữa đã sặc nước lên mũi khi nhìn thấy khuôn mặt người đối diện. Nữ y tá trước mặt cô...thật sự quá đẹp! Đôi mắt cô ấy có màu nâu như mắt cô nhưng nó to, tròn và long lanh hơn nhiều. Mái tóc bóng mượt cột cao hai bên có vẻ đã được chủ nhân của nó chải chuốt rất kĩ. Nước da trắng hồng mỏng manh cùng nụ cười rạng cười như hoa anh đào mùa nở rộ. Nếu không phải gặp nhau trong hoàn cảnh này, cô chắc sẽ tưởng người trước mặt vừa bước ra từ manga mất. Rena kêu gào bên trong mình.


"Ne ~ Không sao chứ!? Nước vẫn còn nóng quá hả!?" Nữ y tá cắt ngang dòng suy nghĩ bằng cái giọng choe chóe, không còn giống với cái con người điềm đạm ban đầu. Cô đỡ ly nước trên tay Rena rồi vuốt vuốt sau lưng. 


"Từ từ nào."


"Tôi không sao, chỉ là..." Rena lúng túng.


Tinh ý nhận ra nguyên nhân đằng sau phản ứng lạ lùng của người đối đối diện, cô à lên một tiếng rõ to. Sự đắc ý lộ rõ qua giọng nói, như đoán chắc được suy nghĩ của Rena. "Chỉ là cô bất ngờ vì tôi quá xinh đẹp để làm một y tá hả?"


Rena không trả lời, chỉ khẽ gật đầu.


Cô cười đắc ý. "Một ngày các bệnh nhân mới hỏi tôi câu này không biết bao nhiêu là lần." Rồi tiếp tục giải thích, chẳng thèm quan tâm người kia có đang quan tâm hay không. "Tôi muốn trở thành một nữ bác sỹ. Đối với tôi mà nói, cảm giác bản thân có thể mang lại sự sống cho mọi người ,chính là cảm xúc tuyệt nhất." Cô hỏi trong khi hướng ánh mắt sảng khoái sang người kia. Người đang lắng tai nghe, vân vê ly nước trong tay. Cũng gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu.


"Nhưng...đem lại sự sống cho mọi người? Nghe có hơi.." Rena cười gượng.


"Hơi lố quá hả? Không sao. Có một ước mơ để không ngừng phấn đấu dù sao cũng rất tuyệt...nếu không thể làm được hết...thì tôi làm một nửa thôi vậy, hay 1 phần ba cũng được. Ít nhất thì tôi cũng đã cố gắng bằng tất cả sức lực của mình còn gì!?" Cô ta thao thao bất tuyệt trong khi chụm hai tay mình lại vui sướng, đôi chân quắn quéo vào nhau, ma sát hết sức như thể lâu ngày chưa được gột rửa.


"Hmm..." Rena gật đầu, trong lòng vô cớ dâng lên một cảm giác khó chịu. Đôi tay đang cầm ly nước bỗng chốc run rẩy. Phải, cô đang ghen tị. Ghen tị vì những điều người trước mặt vừa nói, giờ đây cô chẳng hề có một chút gì. Nhớ lại những tháng ngày trước, khi họ vẫn chưa rời bỏ và cha cô vẫn chưa quay lưng lại với cô. Rena lúc ấy đã từng có một ước mơ như bao đứa trẻ khác, nó nhỏ thôi, nhưng đủ để khiến cô thấy hạnh phúc mỗi khi nghĩ đến. Đó là mở một cửa hàng vẽ tranh tại gia, cô bé nói rằng sẽ vẽ tranh miễn phí cho hàng xóm và những người cô yêu thương. Thế nhưng, cuộc đời chẳng bao giờ được như những gì người ta mong đợi. Khi những biến tướng xảy đến, cô bắt đầu vẽ tranh chỉ để trút cơn giận, để níu kéo quá khứ - nơi đã từng chất chứa biết bao kỉ niệm đẹp đẽ. Và chỉ như thế, những câu hỏi mơ hồ cứ liên tục xoay vòng trong tâm trí vì sự tác động của người kia.


"Ước mơ? Đã bao lâu rồi tôi quên mất nó trông như thế nào."

"À, còn mái tóc của tôi, nó đẹp chứ. Nửa tiếng đồng hồ của tôi á." Y tá đưa tay lên vuốt ve hai đuôi tóc của mình rồi nhe răng cười đắc ý. "Lúc nào cũng có thể hồn nhiên tự tin đến như vậy, thật đáng để ghen tị..." Rena tự nhủ thầm qua ánh mắt ngưỡng. Ngẫm lại lời nói vừa bỏ dở của người kia, Rena giật mình la lên thảng thốt, mắt trợn tròng. "Ehhhhhh? Ba...ba mươi phút hả!?" Phản ứng bỗng chốc xoay chuyển 180 độ, đầu óc bỗng dưng tỉnh táo hẳn, như kiểu vừa hốc hết hai lọ Doublemint.


"À ờ...ba mươi phút là nhanh rồi đó, hồi trước là 2 tiếng lận." Y tá khịt mũi.


Rena nuốt nước bọt. "Oh...nhanh thật..."


"Ủa chứ bộ nó lạ lắm hả?"


"Không...cũng không lạ lắm." Rena lắc đầu cười gượng.


"Lạy chúa, mình thậm chí còn chả thèm chải tóc." Rena thốt lên trong đầu, mặt không giấu được vẻ sửng sốt. Nhưng có vẻ như người đối diện không nhận thấy được điều đó, cô ấy bất ngờ trở về trạng thái nghiêm túc vốn có của một y tá khi nhận ra Trưởng Khoa đang đứng nhìn mình chằm chằm ở cửa ra vào với vẻ mặt không mấy hài lòng. Cô hấp tấp đỡ ly nước từ tay Rena đặt lên bàn rồi dìu cô nằm lại xuống giường một cách nhẹ nhàng nhất có thể. 


Một hồi lâu sau đó, sau khi đảo mắt một lượt và chắc rằng anh chàng Trưởng khoa khó tính đã đi rồi thì cô mới dám thở phào nhẹ nhõm. Cô tiến lại sát giường Rena và dừng lại ở đó, dịu dàng cúi xuống vén mái tóc rối bù của Rena sang một bên thật gọn gàng rồi ân cần, chẳng cần biết hai người họ chỉ là người dưng. "Tôi biết là mình hơi lắm lời nhưng mà...qua cách ăn mặc của cô ấy, tôi đoán cô đang có nhiều chuyện phiền muộn hả? Cô thậm chí còn chả thèm chăm chút vẻ bề ngoài của mình nữa. Đó, như cái áo này nè!" Y tá nói, rồi kéo vạt áo Rena lên cao để cô nhìn thấy nó thiếu mất đi hai nút áo. "Cái áo đã sờn cũ như vậy còn bị đứt mất hai nút nữa, mà cô vẫn còn mặc." Cô ấy cười bẽn lẽn, thu hút ánh nhìn của Rena. "Cô xinh đẹp như vậy, nếu không đối xử công bằng với bản thân mình một chút thì thật đáng tiếc." 

Những lời quan tâm của người kia khiến cô có đôi chút ấm lòng. Nhưng cứ mỗi lần như vậy, khi ai đó muốn đối xử tốt với cô. Thì những kí ức vụn vỡ lại chực kéo về, những dối trá cô nhận được trong hơn mười mấy năm qua lại xoay vòng trong tâm trí. Nó ngăn chặn và đẩy lùi hết tất thảy những niềm tin mà cô muốn dành cho mọi người. Đến đó, Rena gật đầu tỏ vẻ hiểu chuyện trươc khi buông lời hờ hững. 


"Cảm ơn."


Đoán đó là sự ngại ngùng hiếm hoi của một bệnh nhân khó tính, y tá lắc đầu cười trừ. "Cô sẽ ở đây một thời gian, có gì cứ gọi tôi nhé! Tôi là Mayu, tôi 18 tuổi. Gọi là Mayuyu nếu như cô muốn!"


Rena gật đầu. "Tôi là Matsui Rena, 21 tuổi." Không biết hôm nay là ngày gì, nhưng cô đã làm quen được với hai người, và bọn họ thật giống nhau. Đều thật thân thiện, khác biệt hoàn toàn với cô. 


"Eh? Vậy là chị lớn hơn em rồi!?"


"À...hmm." Rena lại đoán đó là cách xử xự hiển nhiên của một y tá đối với bệnh nhân của mình, điều sẽ giúp họ thấy an tâm hơn khi phải lẻ loi trên giường bệnh, dù có lẽ là cô đã đủ cô đơn trong suốt nửa cuộc đời mình rồi. Rồi Mayu sửa lại gối ngay ngắn cho cô, nở nụ cười thật tươi một lần nữa rồi trở sang phòng bên cạnh. Có lẽ cô không muốn bị kỷ luật nếu cứ tiếp tục đứng đây tán dóc với bệnh nhân thêm một giây nào nữa.


oOo

Rena hoàn thành thủ tục xuất viện khi vết thương của cô đã có dấu hiệu liền da, cô trở về nhà khi mặt trời vừa xuống. Xe của cô, Jurina đã cho người đem tới gửi ở bãi giữ xe. Thật tốt, nhưng có lẽ sẽ tốt hơn nếu nó không quên đem đi sửa. Nhìn chiếc xe đạp cà tàng của mình nay lại càng tồi tàn hơn khiến Rena không tránh khỏi cảm giác chán nản. Cô dắt xe ra khỏi bãi và bước từng bước cà nhắc khổ sở, vừa đi vừa lẩm bẩm gọi tên cái kẻ ai-cũng-biết-là-ai đấy. Trên đường về nhà cô hôm nay vắng bóng người. Lầm lũi dưới ánh đèn đường màu vàng nhẹ hắt vào mặt, Rena chẳng hề than thở một lời. Cơn gió mùa đông lại làm mái tóc cô rối bù như mọi lần, đôi môi phả ra làn khói trắng đục. Cô đưa tay vén lại mái tóc mình, bàn tay lạnh ngắt. Bất chợt nhớ đến lời nữ y tá hôm đấy. Cô ấy nói đúng, đã từ rất lâu rồi, cô chẳng thèm chải chuốt cho bản thân.

"Cũng khá lâu rồi, kể từ cái ngày họ bỏ đi." Rena tự nhủ trong khi nở nụ cười phiền muộn.


Đi qua một ngã tư, đèn đỏ dành cho người đi bộ sáng lên, Rena đứng đó một hồi lâu. Thỉnh thoảng vẫn có vài chiếc xe đi ngang qua và chiếu đèn pha vào mặt cô một cách diễu cợt, cô cũng chẳng quan tâm. Trời đã sập tối, những cơn gió mỗi lúc càng nhiều hơn, thi nhau phả vào mặt. Cảm giác lẻ loi trong tim lại lần nữa kéo đến, vô cớ khiến ngực trái người con gái cảm thấy buốt giá, một chút.



"Hoa nhài nhỏ, nếu như tôi có lỡ quên
Hoa nhài nhỏ, thì mong em, hãy nhớ tôi..." 

Tiếng chuông điện thoại bài "Hoa nhài nhỏ" nhịp nhàng vang lên trong túi áo. Mãi một lúc cô mới nghe thấy. Nhìn vào màn hình, là người ở công ty cô xin việc gọi đến. Cô thở dài thườn thượt, không muốn bắt máy nhưng tiếng chuông cứ dai dẳng. Mãi một lúc sau, khi lần gọi thứ 2 bắt đầu một lúc, Rena mới dè dặt bấm kết nối, trong lòng cầu mong điều kì diệu.

"Vâng, Matsui đây ạ."


Tiếng đầu dây bên kia khô khốc. "Chào cô Matsui, tôi gọi để thông báo."


"Vâng."


"Cô biết đấy, mấy ngày trước cô không đến nhận việc và cũng không có lí do thỏa đáng nê..."


"Tôi hiểu rồi, chào anh." Cúp ngang cuộc gọi, Rena biết trước rằng mình sẽ mất việc ngay từ lúc đứa con gái đó cõng cô trên vai. Nên dù hành động ban nãy là mất lịch sự, nhưng thói quen sợ bị tổn thương đã in sâu vào máu. Cô sợ cảm giác làm người khác thất vọng. Sợ cảm giác người khác xem mình mình là kẻ vô dụng, là kẻ vô trách nhiệm. Thế nên, cô chọn cách trốn tránh bằng mọi cách có thể. Những biến tướng của cuộc đời đã khiến suy nghĩ của Rena dần trở nên thật tầm thường, cô lo sợ và né tránh tất thảy mọi thứ. Cô bước nhanh hơn và băng qua ngã tư một cách chóng vánh, một tràng tiếng còi xe vang lên nhắc nhở, ngỡ như lời oán trách phá tan bầu không khí hiu quạnh vốn có. Rena không hề nghe thấy, chỉ muốn nhanh chóng trở về nhà.

Từ cửa ra vào, cô rệu rạo thả túi xách xuống bậc cầu thang rồi mau chóng thay đồ và quay trở lại với giá vẽ. Phòng tranh là nơi duy nhất có thể khiến đầu óc cô trở nên nhẹ nhõm. Nói là phòng tranh vậy thôi, thật ra cũng chỉ là cái nhà kho cũ kĩ treo lèo tèo vài bức tranh đã cũ. Có vài bức mới vẽ chưa kịp khô vì thời tiết ẩm ướt của cơn mưa đầu mùa. Rena ngồi vào ghế và chần chừ một lúc lâu trước khi đôi tay thanh mảnh sốt ruột đi nét nhẹ nhàng lên giấy. Căn phòng im lắng, chỉ có thể nghe thấy tiếng thở và tiếng cọ va chạm với mặt giấy khô khốc. Chỉ một lúc, từng nét vẽ đã từ từ hiện rõ trên mặt giấy. Trong bức tranh ấy, có bốn người. Mội người đàn ông và một người phụ nữ, đôi môi cố vẽ nên một nụ cười dù quá gượng quá. Bên cạnh là hai đứa con gái nhỏ, không như cha mẹ mình, cô bé có đôi mắt màu nâu đang quấn chặt lấy cánh tay em gái mình, cô bé còn lại thì nghiêng đầu vào vai chị nó. Sự hạnh phúc hiện rõ trong ánh mắt của cả hai.


Rồi tiếng cọ khô khốc lại vang lên một lần nữa. Bức tranh dần chuyển sang một màu xám xịt khi Rena liên tục quệt thứ màu u ám đó lên bầu trời trong bức tranh, vào bất cứ chỗ nào ở nơi đó. Khuôn mặt xinh đẹp phút chốc trở nên lạnh lẽo đến kinh người. Đôi môi khô mím chặt suýt bật máu. Đôi mắt đỏ lên vì tức giận. Bàn tay run rẩy khiến cây cọ lạc nhịp rơi xuống đất. Cảm giác đau rát trong lồng ngực bỗng chốc ùa tới.


Ôm mặt. Rena bật khóc thành tiếng.


Từng giọt nước mắt lã chã rơi xuống bức tranh, tạo thành những vệt loang lỗ đau lòng. Từng ấy năm qua, cô đã hứa với lòng sẽ không bao giờ rơi bất cứ một giọt nước mắt nào vì ai nữa. Vậy mà hôm nay, lại không cách nào ngăn nổi thứ cảm xúc đã chôn dấu vào tận sâu nơi tăm tối nhất của trái tim. Nhưng những giọt nước mắt hôm nay, nó khác với những gì cô nghĩ. Khóc rồi, mới cảm thấy bản thân nhẹ nhõm hơn nhiều.



Người chẳng thể cứng rắn mãi,
cho đến khi người tìm thấy sự ấm áp.

Nhưng rồi những xúc cảm yếu đuối bị cắt ngang khi tiếng người nói chuyện bên ngoài vang vọng vào phòng. Rena vội vã lau nước mắt rồi nhẹ nhàng ghé mắt vào cánh cửa đang khép hờ, đủ để nhìn ra dãy hành lang nơi lối đi. Hai bóng người đang nói gì đó, giọng điệu họ không thoải mái. Là bố cô và bà chủ nhà trọ.


"Anh đừng ép tôi nữa!"


Giọng ông ta khẩn khoản. "Tôi sẽ cố gắng thu xếp, mong chị thông cảm cho!"


Giọng nói người đàn bà đã gấp gáp hơn, không giấu được sự tức giận. "Thông cảm cho anh thì ai thông cảm cho tôi đây!?"


"Tháng sau tôi sẽ trả đủ không thiếu một xu, thời buổi kinh tế khó khăn. Tôi lại vừa mới nghỉ việc ở nhà máy..."


"Anh biết đấy, chúng ta đều phải mưu sinh để kiếm sống, đều phải còng lưng ra làm để nuôi người thân. Tôi đã nói dối chồng để giúp anh khất nợ hơn 3 tháng nay vì thông cảm cho hoàn cảnh anh...phải lẻ bóng nuôi con. Thôi, một tháng nữa, một tháng nữa anh không giải quyết được thì mời anh đi cho." Người đàn bà chốt hạ một câu lạnh tanh rồi quay lưng rời đi. Trong ánh mắt chất chứa một nỗi buồn phiền, là gánh nặng gia đình. Bố cô ngồi phệt xuống ghế, khuôn mặt lộ rõ sự mệt mỏi tột cùng. Có tiếng thở dài trong không gian tĩnh lặng. Ông ta châm một điếu thuốc rồi rít một hơi thật dài, vẫn không hề hay biết có người đang dõi theo mình.


Từ khi mẹ cô bỏ đi, bố cô trở thành kẻ nát rượu. Công việc từ đó dần bỏ ông mà đi. Hôm nay làm việc này ngày mai làm việc nọ. Cuộc sống bê tha tạm bợ. Cảnh tượng như thế này cô bắt gặp không ít lần. Cô tìm việc làm cũng vì lẽ trên. Phải khó khăn lắm mới xin được một công việc tử tế, cơ hội trong tầm tay giờ cũng đã vụt mất. Dù hoàn cảnh có như thế nào, Rena vẫn luôn tự hỏi con người cô đã làm được điều gì cho gia đình, cho chính mình trong hơn 21 năm cuộc đời chưa? Bố cô nói đúng, dù thực tại có quá phũ phàng, người cần giúp đỡ là cô. Những hoang mang liên tục ùa tới. Cô không thể cứ ở nhà vẽ tranh mãi như thế này được. Nhưng thời buổi thế này, kiếm được một công việc đâu hề dễ dàng gì. Vậy mà cái kẻ đó lại cả gan đánh mất cơ hội của cô.


"Kẻ đó?" Như nhớ ra điều gì, Rena vội vã lục túi áo khoác của mình và lấy ra chiếc Card visit có tên Matsui Jurina, nó lọt sâu trong hốc áo đã cũ. Ơn trời, nó vẫn nằm ở đây, bình thường thì cô đã vứt những thứ như vậy ở một xó nào rồi. Ậm ừ một hồi lâu, phân vân đứng ngồi không yên. Tự nhủ rằng tình thế bây giờ hết sức cấp bách, muốn chạy trốn cũng không được. Chi bằng ném lòng tự trọng của mình qua một bên để mở ra cơ hội cho bản thân. Chưa kể, cái người tên Jurina và cô chưa chắc đã gặp nhau lần nữa. Nếu có làm chung công ty thì cô chỉ cần cẩn thận hơn một chút, thấy nó ở đâu thì né ở đó. Và như thế, Rena tự đặt ra cho mình những giả thuyết hết sức ngớ ngẩn để biện hộ cho cái lòng tự trọng cao ngút trời của bản thân và bấm máy gọi.

Tiếng tít tít đều đặn bên đầu dây kia khiến cô thấy lo lắng. Một lần và một lần nữa. Âm điệu dừng lại, có giọng nói vang lên.


"Moshi moshi?"


"Tôi...tôi đây..."


"Tôi nào đấy nhỉ?" Giọng nói như đang trêu cười.


"..."


"Moshi?"


Rena ậm ừ. "Rena đây!"


"Rena?"


"Matsui Rena..."


Người đầu bên kia à lên một tiếng. " Cái người hôm nọ tôi đâm trúng phải không?"


"Hmm, đúng rồi, là tôi đây."


"Cô...à không, chị đã khỏe chưa?"


"Tôi đỡ nhiều rồi, cảm ơn em..." Rena ngập ngừng.


Tiếng khúc khích lại phát ra bên đầu dây bên kia. "Không cần phải ngại đâu, vậy chị gọi cho em có chuyện gì?"


Hít thật dài để lấy hơi, Rena thu hết can đảm một lần nữa. "Anou...là chuyện em đề cập lúc ở bệnh viện..."


Nó lại à lên một tiếng rõ dài. "Em hiểu rồi." Rồi im lặng một lúc lâu như đang tìm kiếm thứ gì đó. Một hồi lâu sau đó, Jurina quay trở lại cuộc gọi. "Đây rồi! Chị cứ liên lạc vào số máy này, sẽ có người sắp xếp ngay cho chị một công việc hợp lí." Rồi nó chậm rãi đọc cho Rena và cô lập cập ghi vào giấy.


"Xong rồi đó!"


"Đ...đơn giản vậy thôi sao!?"


"Không đơn giản đâu, để xem năng lực của chị như thế nào đã!" Juina bật cười khúc khích.

Rena ấp úng, trong lòng thoáng chút bối rối vì giọng nói quá đỗi dịu dàng của người kia. "Thật sự cảm ơn..."

Nó cười phì, giọng the thé. "Trời! Có gì đâu mà phải cảm ơn, là do lỗi của em mà!?"


"Nhưng dù sao...cũng cảm ơn em." Lần này, lời nói của cô dứt khoát hơn và cảm tưởng như nó mới thật sự chứa đựng ý nghĩa thực sự của hai từ cảm ơn.


"Em thật sự thấy ngại khi chị cứ liên tục cảm ơn như vậy đó!" Jurina tặc lưỡi.


"Vậy thì tôi không cảm ơn nữa."


Jurina cười phá lên sau câu nói ngốc nghếch của của cô gái lớn tuổi. "Trời, cách xử sự của chị thiệt không giống như lúc chúng ta gặp nhau chút nào!"


Rena giật nảy người. "Vậy sao...tôi thấy mình vẫn như vậy mà!?"


"Lần đầu gặp thấy chị đanh đá quá chừng, làm em sợ muốn chết!" Nó khịt mũi.


"Tôi hả? Tôi làm em sợ hả!?"


"Chứ sao, chị còn chửi thề nữa còn gì!"


"Hmm..." Thật tình, Rena chẳng nhớ rằng mình đã chửi thề. Bản tính cô vốn dĩ rất ôn hòa, chỉ vì sau cú ngã, Jurina chẳng nói chẳng rằng đã móc ví ra như thể gián tiếp xem cô tầm thường như bao kẻ, mà có lẽ nó gặp hằng ngày nên mới khiến cô không kiềm chế được bản thân. Rồi khi Rena vẫn chưa kịp nói thêm điều gì, có lẽ là một câu xin lỗi. Jurina đã kêu lên và đúng như những gì Rena nghĩ, là một câu nói để chấm dứt cuộc trò chuyện nhàm chán. "Em xin lỗi, em bận mất rồi. Nếu có gặp ở công ty thì mình trò chuyện sau ha, vậy nhé em cúp máy đây." Và một lần nữa không đợi cô nói thêm điều gì, một tràng tiếng tít tít chấm dứt sự hào hứng của cô. Rena thầm nghĩ, có lẽ Jurina thật sự đang bận chuyện gì đó, hoặc không.


Dù thế, sự vô tình của một người chẳng hề quen biết lại vô cớ khiến cô thấy chạnh lòng. Dù thật sự thì cô chả hề có lí do gì để cảm thấy như vậy cả. Đáng lẽ cô phải nên vui vì giờ đã có công việc mới đúng. Rena cố gạt bỏ cái cảm xúc khó chịu ấy ra khỏi đầu mình rồi bấm máy gọi vào số mà Jurina đã đưa, cuộc trò chuyện diễn ra nhanh chóng và họ đồng ý sắp xếp ngay cho cô một công việc hợp lý, phù hợp với năng lực hiện tại của cô mà không cần thông qua bất cứ một buổi phỏng vấn nào. Rena đề cập về việc muốn bắt đầu đi làm ngay trong tuần sau vì cô muốn thế. Một vị trí liên quan đến hội họa vì đó là một phần chuyên môn của cô. Cô sẽ xem đó là một phần để an ủi bản thân. Cô sẽ đi làm kiếm tiền, trang trải cuộc sống qua ngày, như vậy là quá đủ. Và cứ thế, người con gái đó vẫn luôn đinh ninh rằng cuộc đời cô sẽ tiếp diễn mãi một cách nhàm chán như vậy. Sẽ không ai có thể bước vào cái nơi tăm tối sâu thẳm nhất trong trái tim đã khép kín và đưa cô bước ra khỏi nơi đó. 


Để một lần, dù chỉ một lần được nhìn ngắm ánh mặt trời.