Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2014

[wMatsui ShortFic] Love game | Trò Chơi Tình Ái




Author: Bin Matsui

Rating: T

Couple chính: wMatsui

Couple phụ: ChimẾch, AtsuMina

Category: Romance, Action, Humor, Spiritual

Status: 4 Chap. Đã hoàn thành, chỉ đợi edit. 

Tiến độ: 1 tháng/1chap

Spoile: “Cô còn trẻ, cuộc đời vẫn còn êm ả với cô. Nhưng còn một điều cô nên biết, thế giới này tồn tại một lỗ hổng nhân cách to như một cái hố trần trụi đen ngòm. Và bọn vô lại đều sống ở đó. Nhân cách của chúng thậm chí chẳng đáng bằng thứ mà một con lợn nhổ ra được. Và nó mang cái tên Shuka BunShun. Trên miệng cái hố đó là một vài kẻ được hưởng đặc ân để chế nhạo bọn vô lại trong cái chuồng thú thấp kém hơn bên dưới. Tha hóa và biến cái đẹp thành rác rưởi và sự tham lam. Nhưng ở đây, bọn ta giúp công khai những thứ mà lũ hèn nhát các người từ lâu vẫn luôn che giấu.”

Summary: Jurina và Rena, liệu ai mới là kẻ cứng đầu nhất? Ai sẽ chiến thắng và đánh bại người kia trong trò chơi tinh ái? (Giống quảng cáo Vim quá, chuyển kênh đê! - Độc giả la ó)

Note: Viết cho vui, viết cho có, thích thì drop. 


oOo




Cái không khí ẩm ướt của ngày giữa tháng 9 gần đây không còn giống như mọi năm, vào thời gian này của mấy năm về trước, khi mọi người vẫn đang tất bật với Janken đến nỗi chẳng còn chút thời gian nào dành cho nhau thì giờ đây lại hội tụ đủ cả. Có thể là cùng nhau trao một ly trà nóng và tán dóc về mấy mẩu chuyện về Aki-sensei hoặc dự định sẽ sắm thứ gì đó cho gia đình vào mùa đông sắp tới. Cái rộn rã ấm áp đó lan tỏa khắp mọi nơi như hành lang, trên stage và nhất là phòng thay đồ của các cựu thành viên SKE.

“Chị thật sự muốn giết em đây Jurina…” Cái chất giọng lạnh như băng của một trong hai ACE của SKE vang lên, cảnh báo cho một thảm họa sắp diễn ra.  

“Làm vậy mắc công lắm.” Jurina thở hắt và trườn mình trên ghế. Ở đây, hai người nào đó vẫn còn đang mải mê bận rộn với mớ “tranh luận” chưa có điểm dừng và chẳng mảy may quan tâm đến việc mọi ánh mắt đang đổ dồn về phía họ một cách nghi ngại.

Rena đứng đấy, ngay giữa căn phòng. Cô mặc một chiếc áo thun rộng bằng len màu xám nhạt. Mái tóc vẫn còn ẩm ướt vì mồ hôi ngay sau buổi diễn. Ném tờ giấy ra trước mặt con nhóc tóc ngắn, giọng Rena cáu bẳn. “Một là em mau đưa cho chị một lí do rằng tại sao em dám tự ý đăng kí cái cuộc thi quái gở đó mà không thèm hỏi qua chị một tiếng, hoặc là chị sẽ làm điều gì đó khiến em phải hối hận.” 

“Tốt thôi, vì em thừa biết câu trả lời sẽ thế nào nếu như em hỏi chị.” Jurina nhún vai. “Và may mắn là em hoàn toàn biết cách để dành lấy 100% cơ hội và chấp nhận mọi hậu quả, bao gồm cả việc ngồi nghe chị lằng nhằng suốt nửa tiếng đồng hồ mà không thèm nhăn mặt đến một cái.” Mặc cho lời cảnh báo đậm mùi bạo lực của Rena, nó rung rung bàn chân theo nhịp điệu của bài hát phát ra từ chiếc laptop như thể chả biết là mình vừa gây ra tội lỗi tày trời. Bởi vì, Jurina luôn tự tin rằng với thực lực và chút sức lực như cua gãy càng của mình, Rena sẽ chẳng bao giờ có thể làm điều gì tổn hại được đến nó. Gekikara với sức mạnh phi thường ư? Thôi quên đi.

Sự yên lặng bao trùm, đâu đó vang lên âm thanh đập cánh của con ruồi bẩn thỉu đang lượn lờ xung quanh Rena như đang trêu ngươi. Cô cố kiềm để không đưa tay lên đập bẹp dí thứ sinh vật gớm giếc đó vì bây giờ cô có một mối nguy hại lớn hơn đang ngồi lả lơi trước mặt. Jurina nói đúng, chân cô đang dần tê liệt vì phải liên tục đứng hơn nửa tiếng đồng hồ mà con nhóc cứng đầu đó thì lại thảnh thơi ngồi ghế và chơi game trên lap. Và cái việc khi phải liên tục tra hỏi và trút sự tức giận vào cái đồ cứng đầu đó khiến cô thấy chán nản và mệt mỏi tột độ. 

Đoạn, Rena khoanh tay lại trong khi dựa lưng vào thành tường phía sau, mắt liếc sang Churi và hắng giọng. “Churi thân mến, vui lòng nói cho tớ biết kẻ chết bằm nào đã rót vào tai con nhóc này những lời đường mật và dụ dỗ nó đăng kí cuộc thi chết tiệt đó vậy, hả?” 

Phản ứng bất ngờ của Rena khiến Churi giật điếng người, hơi lạnh từ chiếc máy điều hòa lan tỏa nhanh từ cổ chạy dọc xuống sóng lưng. Cô tự hỏi có phải kẻ nào đó đã hạ nhiệt độ xuống để tăng thêm không khí âm u lạnh lẽo trong cái tình cảnh này không và đảo mắt sang phía Rena để thăm dò tình hình một lần nữa. Churi trong 1 giây chậm rãi phân tích, nếu giờ cô thú nhận rằng mình là kẻ đầu mưu của vụ này thì dám cá là Rena sẽ đòi lại 20 nghìn yên mà Rena đã cho cô khất gần một năm nay. Nuốt nước bọt, Churi dè dặt quay sang kẻ đồng phạm của mình, cái kẻ đang ngồi co ro ở cuối góc phòng và không dám nhìn vào mắt cô lấy một  lần. “Airin, cậu nói gì đi chứ? Hôm qua tớ thấy cậu…thì thầm với Jurina điều gì đó sau khi mọi người đã về hết mà…”

“Lạy chúa!!!” Airin kêu lên trong đầu, cô không ngờ cái người mà cô tin tưởng nhất và nghĩ sẽ chẳng bao giờ phản bội lại vừa tạt nguyên gáo nước lạnh vào mặt cô không thương tiếc. Chưa kể hôm qua còn ngon ngọt xúi cô dụ dỗ Jurina kia mà, nếu quy ra tội thì cậu ta phải là kẻ chủ mưu mới phải, cô chỉ là con cừu non ngây thơ nhẹ dạ mà thôi.

Airin nhủ thầm trước khi nhận ra mọi người đang có mặt phòng đang hướng ánh mắt về mình, bao gồm cả Rena. Cô cười vu vơ với bọn họ khi não bộ đang hoạt động hết công suất để trong vòng 5 giây có thể tìm ra câu biện bạch hợp lí trước khi thật sự bị Rena ăn tươi nuốt sống. Nhưng cô chắc chắn rằng trước khi điều đó xảy ra, cô sẽ bóp cổ Churi trước cái đã. Và rồi một cái gì đó lóe sáng trong cái đầu ranh mãnh của đầu cô nàng và cô mau chóng hướng về phía Rena, mỉm cười coi có vẻ thân thiện lắm trước khi đổ đầy trà vào cốc và đưa nó cho cô. “Bình tĩnh đi em, uống một ngụm nước trước đã, còn sớm mà.” 

Ớn lạnh vì cái cử chỉ ngọt sớt bất thường của Airin, cũng chẳng hiểu rằng cô ta đang muốn đề cập đến cái quái gì, người bị hại chỉ biết nhăn mặt khó hiểu và khẽ rụt cổ lại.

“Rena yêu quý…có biết rằng tại sao tiền rất quan trọng không?”

 “Vâng, tất nhiên là không.” Rena đáp gọn.

“À ờ…đó đó!!!” Airin vỗ đùi đen đét. “Bởi vì em không biết nên mới trách Jurina!”

Rena cố giữ để không phát ra bất cứ một lời chửi thề nào, cô nheo mắt nhìn Airin. “Bộ…nó có liên quan mật thiết gì đến vấn em  đang đề cập ở đây lắm hả?”

“Có chứ!!!” Lần này, cả Churi và Airin cùng lên tiếng. Có vẻ như hai kẻ ranh ma kia đã ngầm hiểu được ý nhau và bắt đầu phối hợp để cùng giải quyết vấn đề.

“Này nhé, nếu không có tiền thì không sẽ không được đi học này. Nếu không đi học thì sao!?”

“Thì sẽ thất học chứ sao!” Churi đớp lời. Rena và Jurina trợn mắt.

“Chính xác! Nếu thất học thì sao? Sẽ không xin được việc làm, đúng chứ?”

“Không thể chính xác hơn!” Churi nghiêm túc gật gù. Đồng tử của hai người còn lại đã giãn to hơn.

“Rồi không có việc làm thì sao nữa? Không có tiền chứ sao.” Airin bĩu môi nhún vai, đứng dậy và bắt đầu khua chân múa tay. “Vậy nếu không có tiền thì sao? Sẽ phát sinh ra tệ nạn chứ gì nữa.” Lần này thì Airin tự gật gù với chính giả thuyết mình đưa ra, có khi cô đang tin rằng mớ giả thuyết thấy gớm đó có khi lại được ghi chép vào sử sách hoặc chí ít là phần mở đầu của sách khoa học để con cháu sau này đời đời được noi theo.

“Và?” Rena hỏi cụt ngủn, cảm giác như mình đang rơi xuống tận cùng đáy vực của sự truyền đạt, có chăng lát nữa cô sẽ bắt nhanh một chuyến taxi đến bệnh viện để kiểm tra lại não của mình. Lập tức, hai kẻ kia nhìn nhau, ánh mắt mông lung đung đưa. Rồi đồng loạt quay sang Rena và đồng thanh. “Và cuộc thi sẽ giúp em không còn phải lo nghĩ đến chuyện mình sẽ trở thành một kẻ tệ nạn!!! Ta da ~!” 

“Oh…” Hàm Rena muốn rớt xuống, nhưng may mắn là cô đã kịp giữ nó lại. Cô tự nhận mình không phải là một kẻ ngu ngốc, bằng chứng là đến tận giờ phút này cô đã dần hiểu ra rằng nếu chiến thắng cuộc thi đó thì bọn họ sẽ nhận được một khoản tiền kha khá. Nhưng cô nghi ngờ cái cách Airin và Churi giúp cô hiểu ra vấn đề quá nhập nhằng như vậy, trừ phi hai con người đó vẫn còn đang âm mưu che giấu cô điều gì. Nhưng nghĩ lại, Rena cũng chả tò mò mấy về điều đó, cái cô cần bây giờ là phải hiểu rõ tường tận vấn đề rằng mấy kẻ đó đang kéo cô vào chuyện điên rồ gì đây để có thể giải quyết triệt để mọi chuyện. Sượt ngang qua Jurina, Rena chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đối diện với nó, khoanh hai tay trước ngực và ngả người ra sau một chút. Cô nheo mắt nhìn Jurina trong khi nó cố tình nhìn lên trần nhà và lơ đễnh huýt sáo, tỏ vẻ vô tội. 

“Vậy thì…ai đó sẽ nói cho tôi biết các người hiện đang kéo tôi vào cái chuyện quái quỷ gì chứ nhỉ?” Rena nhún vai, thản nhiên đảo ánh mắt đe dọa một lượt quanh phòng. Nhận thấy bí mật sẽ chẳng giữ được bao lâu và cái mạng của họ có khi cũng vậy, bởi lẽ Rena đến đây hôm nay có thể đã gần như nắm rõ hết mọi chuyện, tiếp tục giấu diếm có khi sẽ làm rối tung mọi thứ lên, lúc đó sẽ chẳng ai có lợi. 

Churi phía bên kia nuốt nước bọt một cách khó khăn rồi bạo dạn nở một nụ cười. “Cậu đã hỏi thẳng vậy thì bọn này cũng không giấu làm gì nữa…bọn này đã rủ Jurina thay mặt cậu đăng kí tham gia một cuộc thi. Còn chuyện nó không hỏi ý kiến cậu trước thì bọn tớ…không biết!” Churi cười một cách khó khăn và lảng tránh cái lườm từ đứa nhóc tóc ngắn.

“Được rồi được rồi!!! Mau chóng vào thẳng vấn đề đi, tớ có một buổi hẹn với Giám Đốc đài truyền hình sau nửa tiếng nữa!” Rena giục với giọng khẩn trương. Airin sau đó lập tức thúc chân Churi như thể. “Cứ nói tuốt đi, có tớ làm hậu thuẫn cho cậu rồi.” Và điều đó hẵng nhiên khiến Churi tức sôi máu và cô sẵn sàng hét vào mặt kẻ kia rằng. “Có ngon thì thay mặt tớ nói đi, đồ anh hùng rơm!!!” Nhưng với cái tình cảnh này thì e là không, cô đang là nghi phạm, là kẻ bày đầu mọi tội lỗi và tự nhủ rằng mình chả có cái quyền được nổi nóng.

Cô nàng hô hấp một cách khổ sở ra và cố lấy lại bình tĩnh. Cô nhả chậm rãi từng từ để chắc rằng mình có đủ khả năng để hứng chịu bất cứ một sự thịnh nộ nào từ Rena. “Những lời đồn gần đây, cậu biết phải không? Tớ nghĩ ít nhiều gì thì cậu cũng đã nghe qua rồi, nó đầy rẫy ở phòng thay đồ và bất cứ chỗ quái nào mà các thành viên có thể tụ tập.”

“Tiếp tục đi.” Rena hắng giọng.

“Ngoài những người đã tham gia vào các năm trước ra thì chả ai biết cách thức diễn ra cuộc thi là gì. Nhưng mấy người đó, có cạy miệng họ thì cậu cũng chẳng moi ra được chút thông tin nào đâu. Điều duy nhất mà bọn này biết được là người chiến thắng sẽ nhận được phần thưởng 30 triệu yên.” 

“Em nghe nói là 30 triệu 500 ngàn yên lận.” Jurina chen vào và nhận được cái lườm như nó đã đoán từ Rena trước khi cô hậm hực phớt lờ nó đi. “Vậy ai là người đứng ra tổ chức cuộc thi? Và các cậu có dám chắc nó không phi pháp khi phần thưởng lại lớn đến như thế?” 

Airin trong góc phòng gật gù nhưng không mấy hưởng ứng. “Bọn chị cũng đã nghĩ đến chuyện đó rồi, và dám chắc rằng nó chẳng có vấn đề gì vì các thí sinh dự thi trước đó chưa ai mở mồm ra phàn nàn điều gì. Và em thấy là bọn họ bây giờ vẫn đang sống rất tốt đấy thôi.” 

 Jurina một lần nữa chen vào, gật gù. “Hmm, em cũng nghĩ vậy.” 

“Vậy làm sao em biết rằng họ không bị bịt miệng bởi bất cứ thế lực nào? Hả? Ngài-Jurina?” Rena bất ngờ kéo dài cái tên đẹp đẽ của Jurina một cách chua ngoa và thêm kính ngữ vào sau. Với sự kiêu ngạo vốn có của mình, câu nói đó ở trong một hoàn cảnh khác thì nó tin hoàn toàn đó là một lời tâng bốc, nhưng nếu phát ra từ miệng Rena thì hoàn toàn không. Jurina có ngu ngốc cũng thừa biết rằng mình đang bị Rena đang bới móc cái thói nói leo của mình. “Bà già khó ưa!” Nó nhủ nhầm trong đầu và không dám dám đáp trả thêm điều gì.

Về phía Rena, cô đã bắt đầu thiếu kiên nhẫn và giọng nói đã khẩn trương hơn hết. “Trả lời câu hỏi của tớ đi, ai là người đứng ra tổ chức cuộc thi!?”

“Em biết lão phó giám đốc của tờ ShunKan BunShun chứ?” Airin hỏi.

Vừa nghe đến cái tên đó, Rena cảm giác như mình vừa bị lũ người kia cầm một cái bánh dưa to bằng nửa thân người và táng mạnh khiến cô rơi thẳng xuống tận đáy địa ngục rồi đứng bên trên nhìn cô tàn tạ mà ôm bụng cười hả hê. “Các người bị điên hết rồi hả!? Cái lão biến thái chuyên đi mai mối cho mấy cô ả đồng tính đó hả!?” Cô ôm đầu mình và trợn mắt nhìn ba kẻ còn lại, miệng há hốc.

Ngay sau đó, chẳng ai dám hé điều gì, cả phòng yên thin thít để Rena bắt đầu thõa mãn sự thịnh nộ của chính mình. Cô đi đi lại lại quanh phòng và liên tục đảo mắt vào từng người, từ Jurina cho đến Churi và sau đó là Airin để tìm kiếm một sự biện hộ không cần thiết, luân phiên nhau. Cô bẻ răng rắc 10 ngón tay của mình và thở phì phò như bệnh nhân lao phổi giai đoạn cuối. “Các người ấy!” Cô chỉ vào từng người, nó khiến ba kẻ Churi, Airin và Jurina ngơ ngác tự chỉ vào mặt mình rồi nhìn nhau kiểu. “Tui á hả!?”

 “Phải, là các người đấy! Thế quái nào!? Sao các người chả bao giờ chịu tìm hiểu kĩ ngọn ngành vấn đề mà cứ thích mù quáng đâm đầu vào chỗ chết vậy!? Cái lão đấy, có biết đống thị phi của lão có thể dư sức đạp đổ cái danh Idol mà các người đã gầy dựng bao lâu nay khi dính đến không hả!?”

“Nó có vấn đề gì à? Bọn em chưa nghĩ xa đến vậy.” Jurina kiềm chế.

”Thì phải rồi, 30 triệu yên đã làm mờ mắt em rồi còn đâu, cả mấy cô ả diễn viên đồng tính xung quanh lão ta nữa.” Cô mỉa mai. 

“Chị thôi nói về người khác với cái thái độ khinh thường đó đi Rena!?” Jurina cắt ngang và trừng mắt nhìn cô, căn phòng với sức chứa 30 người đang thực sự nóng lên chỉ vì 2 người họ, nếu trên đời này có ai đó dám đáp trả lại cơn thịnh nộ của Rena thì chắc chỉ có độc nhất Jurina. Con bé đang thực sự căng thẳng và tin rằng chuyện này nếu tiếp tục đi xa hơn nữa có thể sẽ phá vỡ tình bạn bấy lâu nay của hai người họ. Và hẵng nhiên là Rena cũng hoàn toàn nhận thấy được điều đó. 

“Bình tĩnh chút đi Rena-chan, đây chỉ là một cuộc thi. Họ yêu cầu mỗi đội phải có hai người tham gia và đều phải là nữ. Và em thề là sẽ chẳng phải nhờ đến chị nếu như mọi người trong nhóm đều đã bận rộn với lịch trình của họ vào tuần tới.” Jurina cố gắng kiềm chế hơi thở của mình.

“Một đội!? Ngay cả khi em biết rằng chúng ta không thể hòa hợp và cứ gặp nhau là xảy ra tranh cãi sao!?” Khỏi cần Rena phải nói, thì rõ ràng là chuyện đó lại đang xảy ra ở đây rồi. Và sự bùng phát của Jurina không khiến Rena thấy yếu thế, chỉ là cô quá tức giận để phải e ngại trước bất cứ điều gì. Kẻ mà bọn họ nói đến, kẻ nổi tiếng với việc bỏ tiền ra thuê diễn viên JAV đóng giả các nghệ sĩ và tạo dựng hàng loạt các hiện trường giả để tống tiền họ. Chưa kể, một phần lớn các bộ phim JAV về đồng tính đều do một tay ông ta đầu tư. Cùng hàng loạt những hình ảnh xấu khác mà lão ta đã tự tay mình tạo nên là quá đủ và nhiều để khiến Rena tin tưởng lão ở bất cứ lĩnh vực nào. Chẳng có gì chắc chắn rằng lần này lão sẽ không lôi những người bạn của cô vào một trò đùa độc ác.

“Đừng có nổi nóng như thế Rena-chan!” Jurina hét lên. “Nếu chị không thích, chị hoàn toàn có thể làm đơn  hủy bỏ tư cách tham gia. Không có chị em vẫn có thể làm tốt, và dừng ngay cái việc gào rống lên như thể em cần chị lắm ấy.” Jurina thật sự thấy sôi máu vì Rena, nó cảm giác rằng cô quá cổ hủ để có thể tồn tại trong cái thể kỉ 21 này, khi mà người ta thậm chí có thể thản nhiên làm tình ngoài phố mà không chút e ngại.

“Không có bỏ được đâu…” Giọng Churi nhẹ vút cất lên giữa cơn giông và Airin bắt đầu cắn các đầu ngón tay của mình.

“Không!?” Rena và Jurina cùng đồng thanh.

“Cậu biết đấy, tờ giấy mà Jurina ban nãy đã đưa cho cậu. Đó là giấy Thông Qua. Nghĩa là, trong hơn 30 cặp đến từ 3 nhóm chị em AKB, SKE và NMB đã gửi đơn dự thi. Họ sẽ lựa chọn ra 3 cặp chính thức để tham gia cạnh tranh. Ở SKE, cặp của tớ và cậu là hai cặp được chọn để tham gia trò chơi…”
“Vậy cặp còn lại?” Rena cau mày.

Churi dè dặt. “Thì là cái cặp rất nổi ở AKB mà ai-cũng-biết-là-ai-đấy!”  

“KojiYuu hả?” Cô tiếp tục.

“Không! Cặp đó đúng là có đăng ký nhưng bị loại ở vòng gửi xe rồi.” Jurina bên cạnh chen vào.

Rena gãi trán. “Vậy thì là ai được chứ? Tớ cứ nghĩ cặp đó là nổi nhất AKB rồi?”

Lần này, cả Churi và Airin nhìn nhau dè dặt rồi vẩy vẩy tay gọi Jurina đến. Nó răm rắp theo lệnh và bước đến  bên cạnh họ, đứng chụm lại tạo thành Tứ Trụ Hóng Chuyện. Khi khoảng cách giữa họ không còn, Churi đại diện cho phiên họp chợ và bắt đầu thì thầm điều gì đó.

“AtsuMina hả!!!” Rena hét toáng lên trước khi Airin và Churi lao đến bịt mồm cô lại còn Jurina thì đè cô vào góc tường, nơi xa với cánh cửa nhất. “Bé bé cái mồm thôi đồ ngốc!!!” Cả ba cùng đồng thanh. 

“Nhưng Maeda-san đã tốt nghiệp rồi mà!? Tớ cứ tưởng phải ở trong nhóm chị em mới được tham gia!?” Rena như không tin vào tai mình, cô bắt đầu tò mò về cuộc thi. Cô tự hỏi hỏi đó thật sự là gì mà một tiền bối như Maeda lại chịu bỏ công ra như vậy, cô cứ nghĩ cô ấy hẳn phải đang bận rộn lắm ở phim trường chứ?

“Mấy con bé thực tập sinh kiêm shipper của Atsumina đang lảng vảng quanh đây, nếu cậu không chịu bé cái mồm lại thì đừng mong có thể toàn thây mà ra khỏi đây với bọn nó!” Churi the thẽ giọng hù họa, và lần này thì nó thật sự phát huy tác dụng. Rena đã bắt đầu bình tĩnh lại và lắng nghe cô nói, và vì có lẽ cô đã tìm thấy cho mình rằng ngoài ba kẻ ngớ ngẩn ở đây thì ngoài kia vẫn tồn tại thêm hai kẻ khác, kẻ mà đánh chết cô cũng không ngờ tới. Jurina bên cạnh cơ hội nhanh tay vuốt vuốt sau lưng để trấn an người đồng nghiệp khó tính và  mau chóng bị hất ra với một cái lườm.

“Nghe đâu bọn họ đăng ký là để chứng-minh-tình-cảm dành cho nhau –qua –những-ngày-tháng-xa-cách gì gì đó!” Churi nhún vai, nói với vẻ hiểu biết.

 “Ủa…vậy tớ với Jurina thì có cái quái gì để chứng minh, cả cậu và chị Airin!?” Rena nhanh chóng lạc vấn đề và trao cái nhìn tha thiết vào ba kẻ tội đồ, đặc biệt là Jurina.

Jurina bắt đầu tươi cười với cô để kiềm hãm phản ứng của người đối diện và bắt đầu nghĩ cách để đánh mạnh vào nhu cầu của cô . “Chị biết đấy, mục đích của mỗi người đều khác nhau mà! Cái em muốn là 30 triệu yên…30 triệu yên lận đó! Chị cũng muốn mà phải không? Mấy lần chị nói muốn mua nhà cho bố mẹ còn gì?” Nó nheo mắt nhìn Rena một cách đầy ẩn ý sau khi thốt ra lời đề nghị đầy thực dụng của mình.

“Quên đi!” Rena phẩy tay lạnh nhạt. “Chị chẳng thiếu thốn đến mức đó.”

 Jurina thở dài chán nản. “Dù sao thì chúng ta cũng đâu thể rút lui được.” Nếu bây giờ cho nó một  lí do để tiếp tục cuộc thi thì chắc số tiền thưởng cũng chả còn nghĩa lý gì nữa, cái thái độ bất hợp tác quá lố của Rena khiến sự hào hứng của nó giờ chỉ còn là con số 0 trong trĩnh.

“Ồ…tại sao tớ lại không được quyền rút lui?” Rena phớt lờ Jurina và hướng về phía Churi.

Dường như đã chờ đợi điều này từ nãy, Churi mau chóng tiến đến bàn và lấy trong túi xách của cô một tờ giấy, Rena đoán đó là tờ giấy Thông qua của đội họ. Churi giơ nó ra trước mặt Rena và đưa tay chỉ vào dòng cuối cùng. “Cậu thấy đấy, trong này có ghi rất rõ ràng, một khi đã nộp đơn tham gia thì không được quyền rút lại.”

 Rena nhìn rõ từng từ trên đó rồi buông lời lạnh nhạt. “Vậy nếu tớ rút lui thì họ làm được gì tớ? Giết tớ chắc?”

“Giết thì không đâu! Nhưng họ chắc chắn sẽ làm đủ mọi cách để phá hỏng danh tiếng của chị! Cái thứ mà chị quý hơn cả tính mạng ấy!” Jurina lại chen vào, có vẻ như việc đớp lời người khác đã là thói quen của con bé và dù cho Rena đã năm lần bảy lượt nhắc nhở nhưng chẳng hề có chút tiến triển gì. 

“Vậy em có ý tưởng gì không Jurina? Em có vẻ rất giỏi trong việc đưa ra ý tưởng mà?” Rena nghiêng đầu mỉa mai.

“Giờ thì không! Vì em đã bắt đầu thật sự muốn chị tham gia rồi!” Jurina nhún vai, giờ nó lại có thêm lí do thích đáng nữa, đó là chọc tức Rena.

Chán nản với cuộc trò chuyện không hồi kết với những con người không nghiêm túc, cô nghĩ giờ có đứng đây đến tối cũng chẳng thể nào giải quyết được vấn đề. Rena chán nản hạ giọng và đứng dậy.  “Thôi được rồi…” 

“Sao!? Vậy là cậu đồng ý rồi hả!?” Churi và Airin đồng thanh, ánh mắt Jurina sáng rực rỡ.

“Đừng có mà mơ, giờ tớ có hẹn rồi. Còn cuộc thi, đến lúc đó tớ sẽ đi cùng các cậu và tự mình xin lỗi ông ta, sau đó rút lại tư cách tham gia. Và các cậu hãy nhớ dùm, đừng bao giờ lôi tớ vào bất cứ một trò rắc rối nào nữa, tớ đã có quá đủ rắc rối quanh mình rồi. Hãy coi đó như một bài học mà các cậu hầu như chẳng phải trả giá.” Và mau chóng rời đi, không quên để lại một tiếng sập cửa cực mạnh. Sự thất vọng sau đó mau chóng bao trùm lên những con người còn lại ở trong phòng, nó không bao gồm Jurina. Chậm rãi đeo tai phone vào và đặt chế độ ngẫu nhiên. Âm thanh trôi khẽ và đôi môi cong ranh mãnh lả lơi theo điệu nhạc…

“It's my kingdom come…It's my kingdom come…~”



oOo


16 ngày sau.

“Các người đang chui rúc ở cái xó xỉnh nào thế hả!? Đây là cuộc gọi thứ 6 rồi và bọn này vẫn chưa thấy cái mặt của cậu xuất hiện!!!” Churi hét vào ống nghe, âm thanh phát ra từ trong cổ họng thanh mảnh của cô vang xa vào tận sâu trong khu rừng trước mặt và vọng lại đến ba bốn lần. Còn người ở bên đầu dây kia chắc ăn phải mau đến bệnh viện và kiểm tra lại màng nhĩ. Nhưng nó đáng đấy chứ, bởi cô và Airin đã đứng chờ ở đây xấp xỉ một tiếng đồng hồ rồi.

Churi bất lực cúp máy, vì cô thừa biết câu trả lời cô sắp sửa nhận được sẽ là “Bọn tớ sắp đến nơi rồi.” 

15 phút sau, chiếc toyota màu trắng lầm lũi xuất hiện sau bụi cây và âm thanh khô khan phát ra từ nó khiến hai người họ rùng mình. Churi biết tỏng đó là xe của Rena vì cô đã từng được Rena chở về nhà bằng chiếc xe này một lần. Và sau lần đó, cô phải sử dụng thuốc an thần 3 lần một ngày trong suốt một tuần để xốc lại tinh thần. Một lúc sau, Rena bước xuống xe với bộ dạng lếch thếch, và Jurina cũng vậy. Nhưng khuôn mặt tươi rói của nó thì hoàn toàn ngược lại với sự mong đợi của họ, con bé có vẻ vui và đắc ý nhiều hơn so với người đồng nghiệp đang đi bên cạnh. 

Churi mau chóng tiến lại gần và ném cái nhìn trách móc về phía bạn mình và giơ màn hình điện thoại ra trước mặt cô. “Cậu hẹn bọn tớ lúc 8h và bây giờ là 9h15!” Thế nhưng khi cô vẫn chưa nhận được bất cứ một sự hối lỗi nào từ Rena thì từ đằng sau, Jurina bất thình lình xuất hiện và quàng tay qua vai cô ấy, miệng cong lên ranh mãnh. “Hôm nay chị ấy đến tháng và phải dừng lại dọc đường để mua dụng cụ!” Nó giải thích rồi nhăn răng cười nham nhở. Rena ngay lập tức đẩy tay nó ra cho một cái lườm. “Đừng có mà đùa!” 

“Gì chứ?” Jurina nhướng mày, chỉ đơn giản là nó muốn chêm một vài câu nói đùa vào để không khí bớt căng thẳng thôi mà? Có gì sai trái chứ? “Vậy chị muốn em nói với họ là chị đã 22 tuổi rồi vẫn chưa lái nổi một chiếc xe sao?”

“Còn em thì sao? Lúc nào cũng…rẽ trái đi chị, xoay vô lăng đi, bật xi nhan khi qua đường đi chứ, né ổ gà kìa!” Rena lập tức đáp lại bằng giọng giễu cợt, nhưng cô không thể che giấu được sự bực bội của mình.  Điều đó là một minh chứng rõ ràng cho việc cô đã mắc bẫy Jurina. “Là do cái miệng lúc nào cũng liếng thoắng không ngừng của em khiến tôi bị áp lực đấy! Có muốn tôi thưa em về tội quấy rối không hả?”

Jurina nhún vai và chấp nhận cái thực tại rằng nó thực sự chả có chút vị trí nào trong lòng cái người đang đứng trước mặt kia cả. Mọi lời nói, hành động của con bé đều luôn là cái gai trong mắt cô. Cuối cùng, tâm trí của Jurina bắt đầu cố gắng xóa nhòa thứ hình ảnh khó chịu đó ra khỏi đầu mình và tìm kiếm một ý tưởng nào đó khiến nó thấy thoải mái hơn. “Tốt thôi, em cũng chả thừa thời gian để mà đi tranh cãi với chị. Giờ em sẽ vào bên trong, sắp xếp đồ đạc và mau chóng ngả người vào nơi bồn tắm ấm nóng ngập tràn mùi hoa hồng do một cô nàng quản Gia nóng bỏng đã chuẩn bị sẵn. Sẽ ăn một bữa thịnh soạn và được cô ấy mớm cho bằng miệng. À, tóm lại là…hy vọng nó sẽ giống như những điều em đọc được từ mấy bộ Yuri hạng nặng.” Nó lảm nhảm rồi cười ha hả trong khi cố gắng liếc mắt theo dõi từng phản ứng của Rena. Cô đang bấm điện thoại và hầu như không thèm ngẩng đầu lên nhìn nó khi cô phát ra khỏi cửa miệng thứ âm thành nghe như là “Ừ hứ” để hưởng ứng câu đùa nhạt như nước ốc của con bé. Jurina thở dài chán nản và dừng cái việc tra tấn mọi người bằng thứ ảo tưởng của mình lại và nhún vai bước vào bên trong. Bóng Jurina mất hút sau cánh cửa lớn nhanh chóng, bỏ lại ba người kia vẫn còn đang đứng ngơ ngác với sự bạo dạn của mình.

Churi ngay lập tức thúc vai Rena đùa cợt. “Cất điện thoại đi và vào nhanh thôi, nếu cậu không muốn con bé thật sự sẽ bị xơi tái bởi cô ả quản Gia nóng bỏng nào đó như nó đã nói khi nãy.” Rồi nhanh chóng kéo tay Rena trong khi cô phát ra thứ âm thanh khó chịu như thường lệ. “Tớ thật sự hoan nghênh điều đó.” 

Đằng sau, Airin lẽo đẽo xách túi hành lý của mình và Churi chạy theo bén gót, có vẻ như mọi người gần như đã quên mất sự tồn tại của cô.

oOo


Rena rời khỏi ghế của mình trước khi cô cau mày tiến lại gần Jurina và kéo nó ngồi xuống khi con bé cứ liên tục chạy quanh sảnh và kêu gào rằng nơi này thật sự không đúng, chẳng hề có cô nàng quản gia nào như nó đã đoán khi nãy cả, thậm chí chẳng hề có một bóng người lảng vảng quanh đây. “Tại sao em không thử ngồi xuống và ngoan ngoãn uống một cái gì đó để giữ sức cho cuộc thi nhỉ, Jurina?” Cô nói trong khi dùng lực kéo Jurina ngồi phịch xuống chiếc ghế Sofa màu nhung đỏ và nắm chặt tay con bé để nó không thể chạy đi bất cứ đâu. Bên cạnh, Airin và Churi nhìn cô với ánh mắt ái ngại và lờ đi vẻ mặt Jurina đỏ ẩng của Jurina.

Âm thầm liếc mắt quan sát xung quanh, Rena thật không nghĩ rằng bọn họ lại có thể tổ chức cuộc thi ở nơi công khai như thế này và không nơi nào khác lại ngay tại chính tòa soạn, nơi mà hàng trăm người ra vào trong một ngày như vậy. Rena bắt đầu suy đoán liệu đây chỉ đơn giản là một cuộc thi bình thường chứ không hề bất hợp pháp như cô đã nghĩ và tâm trạng cô gái bắt đầu trở nên háo hức. Nếu thật sự như vậy, cô sẽ thấy hối hận vì đã chưa thực sự chuẩn bị tinh thần cho một cuộc thi lớn đến như vậy.

Mười phút hoặc khá lâu sau đó, một cô gái Trung quốc dong dỏng cao với mái tóc đen dài đúng chất châu á và làn da rám nắng tiến về phía chỗ của họ. Cô ta nói giọng anh bản địa một cách rành rọt và Rena chỉ nghe loáng thoáng được rằng cuộc thi sắp bắt đầu và họ cần các cô gái tiến sâu vào bên trong phòng khách, nơi sẽ diễn ra cuộc thi. Với chút vốn liếng ngoại ngữ ít ỏi của mình, Jurina chỉ biết đần mặt liếc nhìn Rena dò hỏi. 

“Cô ta nói cuộc thi sắp diễn ra và họ không cho phép việc một đứa nhóc tóc ngắn cứ chạy ra chạy vào giữa nơi làm việc của họ như vậy.” Rena nhún vai và đảo mắt về phía 2 người còn lại với vẻ mặt không mấy bất ngờ sau cái bĩu môi của Jurina.

“Nhưng AtsuM…ý chị là Maeda và Takamina vẫn chưa đến mà?” Airin cuối cùng cũng chịu lên tiếng.

“Hhm…” Rena đứng dậy và chỉnh lại cúc áo sơ mi của mình. “Chúng ta gần như là những kẻ lỗi thời nhất ở đây rồi, bọn họ đến trước và đang chờ bên trong từ nãy giờ.” Ngay lập tức cô nghe thấy tiếng Jurina lẩm bẩm và cười khúc khích ngay đằng sau mình. “Cô quản gia của mình có lẽ cũng đang ở trỏng.”

“Em thật sự thích Quản Gia đến vậy sao?” Rena hỏi một cách vô cớ.

Jurina giật nảy mình khi Rena đề cập đến "sở thích" của nó. Nụ cười ranh mãnh nhanh chóng nở ra trên môi con bé và một vẻ bất an xuất hiện trên khuôn mặt Rena. Nó nheo mắt nhìn cô sau khi đảo mắt một lượt từ trên xuống dưới.“Non-chan và Nana-chan cũng hay hỏi em câu này, chẵng lẽ chị…” Rena không đáp, cô chuyển sự chú ý của mình sang hai người còn lại và cố gắng để giấu đi vẻ bối rối trên mặt mình. “Chúng ta vào trong thôi.” Và quay đầu bước đi thật nhanh trước khi tất cả ngoan ngoan đứng dậy và lẽo đẽo theo sau cô, một lần nữa bỏ lại sự hụt hẫng dành cho Jurina. 

Bọn họ đi qua một dãy hành lang dài và rẽ hai lần trước khi dừng chân ở lối đi dẫn đến một tầng hầm. Sự ái ngại hiện rõ trên khuôn mặt từng người cho đến khi cô gái kia lên tiếng. Cô ta nói bọn họ không phải lo, có không ít các thành viên biết rõ sự có mặt của họ ở đây và bất cứ một sự bất thường nào xảy ra đều sẽ được điện đàm thẳng đến trụ sở cảnh sát gần nhất. 

“Em tưởng cô ta vừa bảo là cuộc thi sẽ tổ chức ở phòng khách?” Jurina đột ngột quay sang Rena và phá vỡ sự khó xử của mọi người. Churi và Airin chen vào nhằm không để Rena có bất cứ lý do nào để quay về. “Việc chúng ta đến đây đúng là là mọi người đều biết, tớ không nghĩ họ dám làm điều gì đâu.”

Rena gật gù trước lời đề nghị. “Ồ tốt thôi, tớ cũng rất háo hức xem coi các cậu đang kéo tớ vào chuyện gì.” Và bọn họ bắt đầu nối đuôi nhau bước xuống bên dưới. Cô gái dẫn bọn họ xuống hầm và ở đó có một cánh cửa nữa. Nó bằng gỗ, trông có vẻ rất dày và kiên cố. Những hình điêu khắc hai bên tường khiến khung cảnh quanh họ sang trọng và hiện đại hơn rất nhiều so với quang cảnh bên trên. Cô gái cẩn trọng đứng che tầm nhìn của họ và ấn nhẹ ngón tay cái của mình vào phần hở có ánh sáng phát ra chỗ tay cầm. Âm thanh điện tử vang lên báo hiệu. Cánh cửa gỗ bật nhẹ và cô ta nhanh chóng nép sang một bên để nhường lối cho những vị khách. Sự lo lắng đầu tiên trong ngày xuất hiện trên khuôn mặt Rena nhưng nó lập tức giãn ra khi Jurina cố tình sượt ngang qua người cô và quay lại. “Em nói rồi, chị không phải người cứng đầu nhất ở đây đâu.” Và mau chóng bước vào bên trong không chút do dự. Mặc cho đôi môi muốn thốt ra lời nào đó đay nghiến như thường lệ cho con nhóc đó, nhưng cô đoán cô sẽ để dành nó cho lần sau và khẽ mỉm cười bước vào trong.

Khi đã thật sự nhìn thấy Acchan, Takamina và cả Kanon cùng một số thành viên khác đang chờ ở bên trong, khuôn mặt của bọn họ mới thực sự giãn ra. “Oh, tuyệt!” Churi và Airin sượt ngang qua người cô và tiến lại chỗ hai tiền bối để chào hỏi. Về phía Jurina, con bé sau khi gật đầu chào tất cả mọi người thì đi thẳng một mạch quanh căn phòng và bắt đầu quan sát mọi thứ. “Tất cả đều được làm bằng gỗ!” Jurina thốt lên trước khi vớ lấy chiếc còng được đặt bên trong mặt gương sáng bóng và liên tục xuýt xoa. “Trông chẳng giống loại gỗ để làm bàn ghế thông thường ah.”

“Là Huệ Mộc, một trong những loại gỗ vô cùng quý giá.” Rena xuất hiện từ đằng sau và khẽ nói ra kẽ răng. “Lúc nhỏ khi còn ở Hyougo cùng bố mẹ, bố chị đã từng một lần nhắc về nó. Thứ gỗ này xa xưa chỉ có bậc Đế vương mới được dùng đến. Ngày nay, người ta khai khác chúng để làm vật dụng cho các viện bảo tàn bậc nhất thế giới. Nếu đã sỡ hữu những thứ xa xỉ như thế này thì…chà, lão già này…thực sự không hề đơn giản. Chị bắt đầu thấy háo hức rồi đây.” Rena nói qua sự bất an và linh cảm rằng mình thật sự đã dây vào rắc rối.  

“Không đùa chứ, chị chỉ đoán thôi, làm sao biết chắc là nó chứ.” Jurina dè dặt.

Rena thận trọng đặt bức tượng gỗ trên tay về vị trí cũ của nó và mỉm cười. “Chị không đoán, nó có khắc đằng sau này.” rồi nhanh chóng rời khỏi chỗ đó. Jurina điếng người ngay lập tức, con bé run rẩy thả vật trên tay về vị trí cũ và lật đật chạy theo sau Rena một cách ngoan ngoãn. Có lẽ con bé sẽ cân nhắc thật kĩ về việc đụng chạm vào bất cứ thứ gì trong căn phòng này vào lần tới.


END CHAP 1

4 nhận xét:

  1. Chị vô để điểm danh là chị đọc rùi nhá Bin. Fic có 4 chap đúng không? Đọc xong hết chị sẽ cmt tổng thể. Còn giờ chưa biết phải nói gì ~

    Trả lờiXóa
  2. Đọc mấy lần mà toàn onl nên không cmt trên blog anh Bin đc.

    Không biết trò chơi của ông Bunshun là gì cơ mà em có cảm giác trò này có tí nguy hiểm, chứ không cũng không treo giải thưởng cao tới vậy. Hẳn là ông Bunshun biết rõ giải thưởng sẽ khiến người ta bị thu hút mà kệ luôn việc suy nghĩ kĩ về tính chất hay nội dung bị ém của trò chơi như cô R :-ss

    Cơ mà khổ thân thiếu nữ 22t được chồng trẻ con hướng dẫn tận tình cách lái xe hơi =)))))

    Lời cuối, fic anh Bin viết hay lắm, em không biết nhận xét làm sao cho chính xác nhưng mà anh viết fic đọc rất trơn tru, không có bị vấp. Hết ạ (y)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hôm nọ đọc cmt này không biết là ai nên chưa rep, hôm nay lên thấy cái avar chình ình của em nên rep liền nè. Trước tiên là cảm ơn em vì đã đọc và để lại cảm nhận nhé!

      Ừ thì...thiếu lữ này tuy lái xe không ổn thật nhưng riêng khoản dạy láy máy bay thì rành hơn cam sành đó em =]]

      Cái này là fic hay, hay vì viết trơn tru dễ hiểu mà thành ra "hay", đỡ phải tốn chất xám suy nghĩ nhỉ?

      Xóa
  3. Hay lắm đó nhưng ad ơi chương 2 đâu rồi ạ T_T

    Trả lờiXóa